Đao Kiếm Thần Hoàng

Chương 105 : Quyết đoán, Đinh Hạo quyết định

- A! Hạt tiêu nhỏ nghĩ nhiều vậy?

Đinh Hạo pha trò trêu:

- Yên tâm đi, chúng ta sẽ không bỏ lại đồng môn của mình.

Đinh Hạo nhìn ra được Lý Y Nhược nói thật, không phải dùng ngôn ngữ giăng bẫy hắn. Đinh Hạo có ấn tượng tốt hơn với công chúa kiêu ngạo Lý Y Nhược.

- Ta không có ý đó...

Lý Y Nhược sốt ruột nhưng nhìn khuôn mặt cười cợt nhã của Đinh Hạo thì tức giận quát:

- Ngươi... Hừ, người ta có lòng tốt mà nghĩ thành lòng muôn dạ thú, ngươi đừng hối hận!

Lý Y Nhược nói xong hầm hừ quay đi.

Thật ra lúc xoay người Lý Y Nhược hơi hối hận.

Tại sao như vậy? Ta đã quyết định sẽ nói chuyện đàng hoàng, chân thành cảm tạ tên kia nhưng sao mở miệng ra không nói hai, ba câu đã kiềm không được tranh luận? Tại tên khốn đó, cười cợt nhã, còn kêu ta là hạt tiêu nhỏ? Có thấy hạt tiêu nào dịu dàng đẹp như vậy chưa? Hừ, không thể tha thứ.

Công chúa kiêu ngạo nghĩ vậy nhưng lòng thì mừng thầm.

Bởi vì Lý Y Nhược thấy được thái độ của Đinh Hạo đối với nàng đã thay đổi, lúc trước trong mắt hắn ẩn chứa khinh thường, coi rẻ nay không còn.

Đinh Hạo trêu chọc với Lý Y Nhược mấy câu sau đó biểu tình trầm trọng.

Bởi vì trực giác sâu sắc với nguy hiểm nói với lòng Đinh Hạo rằng có nguy hiểm đáng sợ nhanh chóng đến gần, phải tìm cách.

Chính lúc này, biến dị xảy ra.

- Là ai giết người Thanh Bình học viện chúng ta? Hãy ngoan ngoãn lăn ra đây cho ta! Nếu bị chúng ta bắt được sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!

Thanh âm đáng sợ liên tục như sấm từ đằng sau truèn đến, ẩn chứa tức giận, sát khí không gì sánh kịp.

Các đệ tử ký danh biến sắc mặt.

Cao thủ Thanh Bình học viện truy sát đến!

Tình huống tệ nhất rốt cuộc vẫn xảy ra.

Nghe thanh âm này chắc chắn là siêu cao thủ mọi người không thể chống lại, một khi bị phát hiện thì tất cả chỉ có một con đường chết.

Nỗi sợ chết chóc như bệnh dịch lan tràn trong lòng các đệ tử ký danh.

Đinh Hạo hít sâu, ra quyết định.

Đinh Hạo vỗ tay nêu đề nghị:

- Mọi người nghe ta nói, chúng ta chia làm hai đường đi.

Đinh Hạo chưa nói hết kế hoạch thì trong đệ tử ký danh Hồng Sam Tây Viện có một đệ tử mặt trắng bệch, vết thương nhẹ nhất hú lên như heo bị thọc tiết.

Đệ tử ký danh Hồng Sam Tây Viện này kinh hoàng chỉ trích:

- Không, ngươi không thể bỏ lại chúng ta. Ngươi... Đinh Hạo, đừng quên là ngươi giết đệ tử Thanh Bình học viện, ngươi là đầu sỏ gây tội sao có thể vứt bỏ chúng ta...

Tiêu Thừa Tuyên, Lý Tàn Dương đồng thanh kêu lên:

- Tào Kha, thằng khốn này nói cái gì vậy?

- Mau xin lỗi Đinh sư huynh đi!

- Cha nó, chó tạp chủng lấy oán trả ơn! Nếu không phải Đinh sư huynh vì các ngươi thì có cần xung đột với người Thanh Bình học viện không? Thứ ăn cháo đát bát, bây giờ được cứu liền muốn đẩy trách nhiệm lên người Đinh sư huynh sao?

Các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện bất mãn trừng mắt, không ngờ liều mạng cứu con gà phủi mỏ.

Đệ tử ký danh Hồng Sam Tây Viện tên Tào Kha mắt chớp lóe, đỏ mặt tía tai phản bác:

- Ta... Chẳng lẽ ta nói sai rồi sao? Vốn là hắn giết người...

Lý Y Nhược nóng nảy nói:

- Bà nội nó ngươi có phải là nam nhân không? Tào Kha, chúng ta đã nhìn lầm ngươi! Thứ phủi mỏ như gà!

Lý Y Nhược không ngờ trong Hồng Sam Tây Viện ra một tên yếu hèn vô dụng như vậy.

Ánh mắt Đinh Hạo như dao băng cắt mặt Tào Kha, hắn lạnh lùng cười không nói thêm.

Đinh Hạo vỗ tay nói:

- Được rồi mọi người đừng cãi, hãy nghe ta nói đây. Chúng ta cứ tiếp tục như vậy rất có thể sẽ bị kẻ thù đuổi theo, bây giờ chúng ta binh chia làm hai đường, Tiểu Thất, Tiểu Phàm, Thiên Dực, các huynh đệ đội tiên phong khác mang theo sư huynh đệ Hồng Sam Tây Viện đi bên phải. Đừng đi quá nhanh, cẩn thận che giấu tung tích. Sau khi đi ra trăm dặm tìm chỗ an toàn phát đạn tín hiệu chờ cường giả bảo vệ của sư môn đến đón.

Thiếu niên thợ săn Trương Phàm lớn tiếng hỏi:

- Vậy còn Đinh sư huynh?

Mọi người tập trung nhìn vào Đinh Hạo.

Đinh Hạo cười bí hiểm nói:

- Ta? Hì hì, tất nhiên là cùng kẻ địch chơi trốn tìm.

Thiếu niên thợ săn Trương Phàm nóng nảy:

- Không được, Đinh sư huynh làm vậy là lấy thân phạm hiểm, ta biết sư huynh sẽ chủ động lộ mặt dụ kẻ địch đi.

Các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện cũng sốt ruột.

Tào Kha thấy các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện phản đối rất sợ Đinh Hạo đổi ý, sốt ruột lớn tiếng nói:

- Cách hay tại sao phản đối? Vốn là hắn giết ngươi nên do hắn dụ kẻ truy tung đi, có gì không được?

Vương Tiểu Thất tức điên:

- Bà nội nó ngươi có lương tâm hay không?

Vương Tiểu Thất vung tay.

Bốp một tiếng, Tào Kha bị tát té xuống đất.

Nhưng Tào Kha rất có tâm kế, không đánh trản hưng mắt chớp lóe tia độc ác căm hận.

Một số đệ tử ký danh Hồng Sam Tây Viện xấu hổ cúi đầu.

- Phi, Hồng Sam Tây Viện chúng ta không có thứ hèn nhát như vậy!

Vẻ mặt Đinh Hạo nghiêm túc nói:

- Được rồi, việc gấp gáp, cứ quyết định vậy đi. Nếu các ngươi còn xem ta là sư huynh, đội trưởng thì nghe lời ta.

Đám người thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Vương Tiểu Thất, các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện không dám đối diện.

Đinh Hạo tiếp tục bảo:

- Yên tâm đi, ta có nắm chắc dụ kẻ địch đi vẫn có thể an toàn trở về, ta không làm chuyện ngốc mạo hiểm sinh mạng.

Phương Thiên Dực chợt lên tiếng:

- Đinh sư huynh, làm như vậy quá mạo hiểm. Hay bây giờ chúng ta bắn đạn tín hiệu khiến cao thủ tông môn đến cứu, không sợ đám người truy sát.

Mắt các đệ tử ký danh sáng lên.

Đinh Hạo lắc đầu, nói:

- Không được, bây giờ phóng đạn thì cao thủ tông môn chưa đến Thanh Bình học viện đã tới rồi, một khi tín hiệu làm lộ vị trí của chúng ta, không đến một nén nhang sẽ bị kẻ thù phát hiện.

Ánh sáng vụt tắt trong mắt các đệ tử ký danh.

Đúng vậy, kẻ truy sát cách càng gần, một khi lộ vị trí của mọi người, không đợi cao thủ tông môn đến cứu đã bị bắt rồi.

Lý Y Nhược chợt đứng ra không tha nghi ngờ nói:

- Vậy ta đi cùng ngươi.

Đinh Hạo dứt khoát từ chối Lý Y Nhược:

- Nàng? Thôi, nàng có đi cũng vướng víu, nhưng ta thật muốn mang theo đồng bạn.

Ánh mắt Đinh Hạo lướt qua mọi người cuối cùng ngừng ở Tào Kha, mặc kệ vẻ mặt gã kinh khủng.

Đinh Hạo cười nói:

- Tào sư đệ hầu như không có vết thương gì, mới rồi được chúng ta dìu suốt chắc giờ thể lực rất tốt, hay là đi chung với ta đi?

Tào Kha nhìn thấy ánh mắt Đinh Hạo lạnh như dao thì nhảy cẫng lên, cuống quýt phản đối:

- Không... Ta... Ngươi đang trả thù... Ngươi...