Đao Kiếm Thần Hoàng

Chương 303 : Thanh Sam Đông Viện biến đổi

Đinh Hạo kiềm không được nói:

- Xin lỗi, ta đến chậm!

Đinh Hạo bước tới đấm vào vai Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, đây là thói quen của hắn.

Thiếu niên thợ săn Trương Phàm gãi đầu nói:

- Không không, đến vừa lúc.

Trong khoảnh khắc này, thiếu niên thợ săn Trương Phàm đối diện cao thủ như Kiếm Bất Bình vẫn dám dõng dạc phản bác như trở về lúc mới vào Vấn Kiếm tông, ngại ngùng xấu hổ.

Phương Thiên Dực cười toe toét:

- Đinh sư huynh xuất hiện thì tốt quá. Ha ha ha ha ha ha! Lần này tên hề Lư Bằng Phi tiêu đời rồi.

- Nói đến thì sao bây giờ Lư Bằng Phi lớn lối như vậy?

Đinh Hạo kinh ngạc hỏi:

- Mấy ngày qua trong tông môn đã xảy ra chuyện gì?

- Ài, chuyện rất dài. Chúng ta đều xem thường tiểu nhân Lư Bằng Phi, con người hắn có chút tài năng. Mấy tháng trước Lý Lan được Ngư Quy Nhân trưởng lão chưởng tọa Ngư Ẩn phong trong nội môn hạch tâm lục phong lục tọa nhìn túng thu làm đệ tử chân truyền, từ chức viện thủ. Từ đó Thanh Sam Đông Viện dần rơi vào tay Lư Bằng Phi.

Phương Thiên Dực nhíu mày nói:

- Bây giờ Lư Bằng Phi đã là viện thủ mới của Thanh Sam Đông Viện.

- Viện thủ mới?

Đinh Hạo kinh ngạc nói:

- Không thể nào!Với tính tình của Tổng giáo sư Vương Tuyệt Phong không thể nào đồng ý người như Lư Bằng Phi trở thành viện thủ.

Thiếu niên thợ săn Trương Phàm cười khổ nói:

- Nếu Vương Tuyệt Phong sư thúc vẫn là Tổng giáo sư Thanh Sam Đông Viện thì tốt rồi, đáng tiếc Tổng giáo sư đã đổi người.

- Đổi Tổng giáo sư?

Đinh Hạo kinh ngạc hỏi:

- Rốt cuộc là sao?

Phương Thiên Dực cắn răng căm hận nói:

- Ba tháng trước Vấn Kiếm tông và Thanh Bình học viện xung đột lớn trong Thiên Nhân cốc, hai bên hoàn toàn xé rách da mặt, nhiều người chết. Ban đầu chúng ta chiếm ưu thế, tiếc rằng sau này thần đồng Mục Thiên Dưỡng xuất hiện trong Thiên Nhân cốc, càn quét cao thủ tông môn. Mã Nhất Phi sư thúc vì yểm hộ các đệ tử đã... Chết rồi.

Đinh Hạo gật đầu.

Hôm nay trong Thao Thiết Lâu Đinh Hạo nghe đám người trò chuyện đã biết tin Mã Nhất Phi sư thúc chết.

Đinh Hạo đã mong đó là tin bậy nhưng bây giờ hy vọng cuối cùng đã tan biến.

Lúc rèn luyện ở di tích thượng cổ tông môn Tây Nham sơn mạch Mã Nhất Phi để lại ấn tượng rất sâu cho Đinh Hạo. Đó là nam nhân im lặng kiệm lời, quan tâm chăm sóc đệ tử ký danh, là sư huynh đệ cùng thời với Vương Tuyệt Phong xấu xa. Mới chia tay mây tháng đã...

Mục Thiên Dưỡng!

Lại là Mục Thiên Dưỡng!

Đinh Hạo tạm ghi nhớ khoản nợ này.

Phương Thiên Dực tiếp tục bảo:

- Mã Nhất Phi sư thúc chết khiến tính tình Vương Tuyệt Phong giáo sư thay đổi, mất tích mười một ngày sau cuối cùng bị sư thúc khác nâng lên núi. Nghe người ta nói Vương Tuyệt Phong giáo sư xuống núi khiêu chiến Mục Thiên Dưỡng kết quả thua. Tuy Vương Tuyệt Phong giáo sư thua nhưng vinh dị, là người duy nhất sống sót trở về trong số người chủ động khiêu chiến với thần đồng Mục Thiên Dưỡng từ sáu năm qua. Nghe nói Mục Thiên Dưỡng cũng bị thương trong cuộc chiến.

Vương Tuyệt Phong khiêu chiến Mục Thiên Dưỡng?

Đinh Hạo lặng im. Đây là phong cách của Vương Tuyệt Phong giáo sư, có vẻ cái chết của Mã Nhất Phi sư thúc kích thích gã quá lớn. Cảm tình sư huynh đệ của bọn họ không hờ hững như mặt ngoài.

- Vương Tuyệt Phong giáo sư trọng thương trở về núi không thể dạy chúng ta, cao tầng tông môn đổi Tổng giáo sư mới cho Thanh Sam Đông Viện. Tổng giáo sư mới là một trong ba chủ trì đại tái năm viện lần đầu, Lỗ Kỳ Lỗ sư thúc.

Lỗ Kỳ?

Đinh Hạo ngây người. Tại sao là Lỗ Kỳ?

Lỗ Kỳ và Doãn Nhất Phi từng có khúc mắc với Đinh Hạo, luôn ghi hạn hắn. Lỗ Kỳ trở thành Tổng giáo sư Thanh Sam Đông Viện, vụ việc sẽ không đơn giản.

Thiếu niên thợ săn Trương Phàm tiếp tục bảo:

- Sau khi Lỗ Kỳ trở thành Tổng giáo sư Thanh Sam Đông Viện thì mọi chuyện thay đổi. Lúc trước Lý Lan sư huynh đặt ra nhiều quy tắc bị phá bỏ, dường như hắn không thích những người có quan thân với Đinh sư huynh. Lư Bằng Phi trở thành người Lỗ Kỳ thích nhất. Có Lỗ Kỳ nâng đỡ, thực lực của Lư Bằng Phi tăng vọt liên tục đứng đầu ba lần đại tái năm viện.

Đinh Hạo gật đầu.

Tính cách Lư Bằng Phi đê tiện nhưng tư chất võ đạo không tầm thường, không thì gã đã chẳng lấy được danh ngạch trong chuyến đi di tích thượng cổ tông môn Tây Nham sơn mạch. Có đệ tử nội môn chân truyền hạch tâm như Lỗ Kỳ chống lưng, các thủ lĩnh Lý Lan, Lý Mục Vân, Lương Phi Tuyết vắng mặt, Lư Bằng Phi liên tục giành hạng nhất không quá lạ lùng.

Phương Thiên Dực khẽ thở dài:

- Sau khi Lư Bằng Phi trở thành viện thủ thì tiêu diệt kẻ chống đối, tùy ý phân phối tài nguyên tu luyện. Hễ ai nịnh nọt Lư Bằng Phi thì được ưu đãi, những người gai mắt hoặc không đồng ý về phe Lư Bằng Phi thì nhận được tài nguyên tu luyện thiếu đến tội. Lỗ Kỳ Tổng giáo sư hoàn toàn bao che cho Lư Bằng Phi. Ài, Thanh Sam Đông Viện bây giờ bị Lư Bằng Phi làm cho chướng khí mù mịt, đã triệt để biến chất.

Phương Thiên Dực gật đầu, nói:

- Đúng vậy. Ta và Thiên Dực liên tục hai tháng không được tài nguyên tu luyện, thậm chí không được đệ tam giai tâm pháp Thái Huyền Vấn Kiếm Khí Thiên. Ba tháng nay nếu không nhờ Tây Môn giáo sư giúp đỡ thì các sư huynh đệ đội thiếu niên Tiền Phong bị chèn ép đến không có cơm ăn. Nhân tình ấm lạnh, rất nhiều đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện nhận ân huệ của Đinh sư huynh đều ngã hướng Lư Bằng Phi. Ngược lại viện thủ Lý Tàn Dương của Hồng Sam Tây Viện nhiều lần lén tiếp tế cho chúng ta. Mộ Dung Yên Chức và Ngọc Giác Dao sư tỷ giúp đỡ. Bao gồm Cuồng Nhân Lữ Cuồng bên Tử Sam Nam Viện cũng giúp một tay.

Đường xa biết sức ngựa, lâu ngày biết lòng người.

Thiếu niên thợ săn Trương Phàm kể Lý Tàn Dương, Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao là người từng nhận ơn của Đinh Hạo, biết tri ân báo đáp, là người đáng tin. Còn Cuồng Nhân Lữ Cuồng làm Đinh Hạo bất ngờ, hắn nhớ lúc trong khách sạn U Minh Quỷ ảo trận đã cứu gã, Cuồng Nhân Lữ Cuồng không nói một tiếng cảm ơn ai ngờ chịu vươn tay giúp.

- Mây đen không thể che mặt trời, mọi chuyện đã qua.

Đinh Hạo lạnh lùng cười:

- Lư Bằng Phi đúng không? Ta sẽ tự mình đi nhìn xem bản lĩnh đệ nhất đại tái năm viện của hắn là như thế nào.

Phương Thiên Dực vội nói:

- Đinh sư huynh, bây giờ cánh chim của Lư Bằng Phi đã lớn, lại có đệ tử chân truyền hạch tâm như Lỗ Kỳ chống lưng, không thể khinh thường. Lư Bằng Phi mặt ngoài thể hiện thực lực là đại viên mãn Võ Sĩ cảnh nhưng ta từng đánh nhau với hắn, sợ là cỡ Võ Sư cảnh.

- Ha ha ha ha ha ha! Không sao, chỉ là trò hề.

Không phải Đinh Hạo tự tin mù quáng, hắn tự tin tuyệt đối vào thực lực của mình.

Phương Thiên Dực nói xong nhận ra gã quan tâm bị rối loạn.