Đao Kiếm Thần Hoàng

Chương 380 : Đám ăn mày?

Khu bậc một Vấn Kiếm tông hôm nay đông đúc đầu người, ồn ào náo nhiệt.

Các thiếu niên anh tài đến từ phạm vi mấy vạn dặm nhân loại cư trú được hộ vệ gia tộc của mình bảo vệ, lặn lội đường xa đến Vấn Kiếm tông, ôm đầy hy vọng tham gia trắc nghiệm nhập tông, hy vọng sẽ là một thành viên của tông môn bá chủ Tuyết Châu.

Khu bậc một lắng đọng hơn một tháng lại dào dạt sức sống ngày xưa.

- Trắc nghiệm xương, Tà Hành mười ba tuổi, hợp cách.

- Trắc nghiệm xương Lưu Ngọc Đình, mười bốn tuổi, hợp cách.

- Trắc nghiệm xương Cao Sấm, mười bốn tuổi, hợp cách.

- Trắc nghiệm xương Phùng Tĩnh, mười lăm tuổi, không hợp cách.

Trong sân trắc nghiệm thứ nhất, đệ tử nội môn mặc trường bào đỏ đang trắc nghiệm xương cho các thiếu niên tham gia trắc nghiệm vào tông môn. Phía trước mười đài cao trắc nghiệm xương xếp hàng dài. Các thiếu niên hợp cách thì hoan hô nhảy nhót, người bị loại thì khổ sở van cầu cho một cơ hội.

Bi hài kịch tương tư lại diễn ra.

phía xa, sân trắc nghiệm thể chất.

Bỗng có luồng sáng xanh biếc phóng lên cao, đám người kinh kêu, người chủ trì cao giọng tuyên bố, ha ha cười to. Cái này đại biểu một thiên tài thuộc tính thân thể đẳng giáp sinh ra. Vô số ánh mắt hâm mộ nhìn thiếu niên mừng như điên đứng trên đài cao. Mặc kệ kết quả sau khi trắc nghiệm ra sao, chỉ dựa vào thuộc tính thân thể đẳng giáp thì cơ bản xác định thiếu niên chắc chắn vào Vấn Kiếm tông.

Một kẻ may mắn khiến người hâm mộ, ghen ghét.

Thiếu niên đến tham gia trắc nghiệm vào tông môn cơ bản là công tử, thiếu gia các đại thế lực nhân loại, bên cạnh có một đám cao thủ hộ vệ bảo hộ, ít khi thấy ai quần áo rách rưới. Mọi người quần áo hoa lệ, các thiếu niên thói quen tác oai tác quái trong phạm vi thế lực của mình dù đi vào Vấn Kiếm tông vẫn không biến mất sự kiêu ngạo.

Đủ loại trắc nghiệm diễn ra, ngẫu nhiên có vài thiên tài khiến người chú ý thể hiện thiên phú siêu phàm chấn động bốn phía.

Những tên không biết sống chết gây rối bị cao thủ Vấn Kiếm tông ném xuống núi.

trắc nghiệm vào tông môn đến gần giữa trưa một hàng bốn mươi người hấp dẫn chú ý.

Đoàn người ăn mặc nghèo nàn, có nam có nữ, khoảng mười hai, ba tuổi, khuôn mặt còn nét trẻ con, không có người lớn đi cùng, không có bảo tiêu hộ vệ mạnh mẽ. Đám người khí vũ hiên ngang tụ tập trước đài cao trắc nghiệm xương, xếp hàng ăn ý nhận kiểm tra tuổi tác.

Trong đám người ồn ào thì bốn mươi đứa nhóc có vẻ đặc biệt.

Vì bọn họ giặt quần áo sạch sẽ không có vết bẩn nhưng bốn phía toàn là thiếu niên, hộ vệ đến từ đại thế lực, bọn họ nhíu mày vòng ra xa, không biết ở chung với đám nhóc trông như ăn mày. Bọn họ mặc áo chắp vá bị đám công tử, thiếu gia kênh kiệu cười nhạo.

- Ở đâu ra cái đám như ăn xin không biết ngượng đến đây tham gai trắc nghiệm vào tông môn?

- Quần áo rách rưới, không biết bọn họ làm sao đến Vấn Kiếm tông được? Nhận trắc nghiệm chúng với đám này là sỉ nhục của chúng ta.

- Ha ha ha ha ha ha! Nhà nghèo cũng mơ luyện võ? Bọn họ đến chịu xấu mặt đi?

- Ha ha ha ha ha ha! Thú vị, hãy chờ xem. Đám ăn mày này đừng mơ vào Vấn Kiếm tông, ta không tin đường đường là tông môn bá chủ Tuyết Châu sẽ thu một đám ăn mày đê tiện vào.

Trong đám người có vài thiếu niên tính tình nóng nảy bàn tán.

Những thiếu niên cảm giác hơn người, tính cách táo bạo, bình thường quen làm mưa làm gió trong lãnh địa của mình, không thèm nhỏ giọng. Người xung quanh đều nghe thấy đám thiếu niên này trào phúng.

Chỉ vài thiếu niên thiên tài có ánh mắt, hộ vệ võ giả lưu lạc giang hồ lâu không hẹp tầm nhìn, mắt bọn họ lướt qua các thiếu niên, thiếu nữ nghèo nàn, vẻ mặt trầm trọng.

Bởi vì bọn họ có thể nhìn ra được tuy ăn mặc đơn sở nhưng thực lực các thiếu niên, thiếu nữ không thấp, tổ chất trên cả đa số thiếu niên nhà giàu. Đặc biệt là ba cô bé đáng yêu như búp bê sứ, linh khí dạt dào đã thành công ngưng tụ hạt giống huyền khí, vào nửa bước Võ Đồ cảnh.

Có vài người quan sát tỉ mỉ ngạc nhiên phát hiện những đệ tử nội môn trắc nghiệm xương vốn biểu tình kiêu ngạo nhưng khi nhìn đám thiếu niên xuất hiện thì hơi biến sắc mặt, làm như nhớ đến điều gì. Các đệ tử nội môn bỏ đi cao cao tại thượng, cung kính hơn, giọng điệu dịu dàng, cực kỳ e ngại những thiếu niên, thiếu nữ nghèo hèn này.

Không lẽ những kẻ thoạt trông nghèo nàn này có bối cảnh gì sao?

Nhưng không đúng, nếu có bối cảnh thì sao ăn mặc nghèo như vậy? Huống chi xem khí chất các thiếu niên, thiếu nữ thì không phải đến từ nhà giàu sang gì. Quá lạ lùng.

Mọi người tò mò nhìn chằm chằm, hơn bốn mươi người hợp cách mau chóng vượt qua trắc nghiệm xương.

Tiếp theo là trắc nghiệm thuộc tính thể chất.

Các thiếu niên, thiếu nữ mặc vải rách xếp hàng có trật tự, cầm thẻ bài chờ mười hai người xếp hàng trước. Cách trắc nghiệm vẫn là trứng đá, thí sinh đặt hai tay lên nó sẽ phát ra ánh sáng khác nhau, thiên phú càng cao thì ánh sáng càng mãnh liệt.

Lúc sắp đến lượt bọn họ thì trên đài bỗng phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ xen lẫn hơi nóng, ánh sáng lấp lánh nhuộm phạm vi mười thước đỏ rực, chiếu sáng ánh mắt mọi người.

Trưởng lão áo bạc hưng phấn hét to:

- Số một ngàn không trăm hai mươi ba Vu Hành Vân, thuộc tính hỏa, siêu đẳng giáp.

Thanh âm đặc biệt chói tai trong đám người yên tĩnh.

Yên lặng thời gian dài sau đó đám người rộ lên.

Các loại kêu la ầm ầm như sấm, đây là ngày hôm nay lần đầu ra thiên tài siêu đẳng, thiên phú như vậy đã định sẽ là nhân vật phong vân trong trắc nghiệm vào tông môn. Cái tên Vu Hành Vân bị nhiều người nhớ kỹ.

Trên đài trắc nghiệm, thiếu niên Vu Hành Vân mặc trường bào kim ngọc hoa lệ khoảng mười một, hai tuổi. Vu Hành Vân khuôn mặt đẹp đẽ, da trắng, đôi mắt to sáng ngời, biểu tình kiêu ngạo. Mặt Vu Hành Vân không biểu tình chất chứa bình tĩnh, kiêu ngạo không xứng với tuổi tác nhìn lướt qua đám người xung quanh, khinh thường.

Dưới đài trắc nghiệm, trong đám thiếu nữ, thiếu niên, Hoan Hoan nói nhỏ vào tai cô bé Cao Tuyết Nhi:

- Tuyết Nhi tỷ tỷ, tiểu tử này thật kiêu ngạo.