Đao Kiếm Thần Hoàng

Chương 422 : Thiếu hiệp, chúng ta làm bằng hữu được không (hạ)?

Một lúc sau.

Chủ nhân thanh âm già nua biết mình đuối lý, giọng mềm xuống:

- Chàng trai hãy nói đi, ngươi muốn bồi thường cái gì?

Ai ngờ Đinh Hạo không lĩnh tình, nghiêm mặt nói:

- Chuyện này sẽ có trưởng bối Vấn Kiếm tông đến hỏi. Tiền bối, ta khuyên ngươi hãy để lại Tất Hạ, Hạ Nghê Thường rồi mau đi đi. Tưởng Địa Sinh đã là giới hạn lớn nhất của Vấn Kiếm tông, nếu ngươi còn cậy mạnh nữa thì đừng trách Vấn Kiếm tông ta vô tình!

Thanh âm già nua uy nghiêm hơi tức giận quát:

- Càn rỡ! Tiểu tử vô tri sao dám hỗn hào với bản tọa như vậy? Tuổi còn nhỏ đã không biết tôn ti, ngày sau còn như thế nào? Nghĩ tình ngươi vi phạm lần đầu, bổn tọa không làm khó dễ ngươi. Hãy mau lùi ra, kêu trưởng bối tông môn của ngươi đi ra nói chuyện với ta!

Đinh Hạo cười to, cố ý chọc tức đối thủ, đắc ý nói:

- Thật là buồn cười. Bổn tọa là chủ phong Ẩn Kiếm Phong Vấn Kiếm tông, chấp chưởng quyền tuần tra xử phạt trong tông môn. Nếu bàn về thân phận, địa vị thì cũng là đứng đầu một phái, dư sức nói chuyện với Đại Tông Sư cảnh Thanh Bình học viện nho nhỏ nhà ngươi. Còn ngươi không phân thị phi, trắng đen lẫn lộn. Theo ta thấy ngươi già lú lẫn, hay là khiến người nào trong Thanh Bình học viện tỉnh táo hơn đến nói chuyện với bổn tọa đi.

Cường giả bí ẩn Thanh Bình học viện nghẹn họng, gã quên vấn đề này.

Đinh Hạo bây giờ đã không như xưa. Không nói đến thực lực, chỉ tính thân phận thì toàn Tuyết Châu này Đinh Hạo không sợ ai. Đệ tử của lão quái vật Khí Thanh Sam, sư đệ của Nhất Ý Kiếm Vương chưởng môn Lý Kiếm Ý, các biệt danh đó, lại nắm giữ quyền lực Vấn Kiếm tông đủ khiến ngàn vạn võ giả Tuyết Châu nhìn lên.

Chính lúc này...

- Thiên Tâm huynh, chuyện tối hôm nay phải có người gánh trách nhiệm, ngươi để lại hai thanh niên Lôi Âm phái thì ta sẽ thả ngươi đi.

Một bóng người xuất hiện sau lưng đám người Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ, Phùng Ninh, mông lung mơ hồ nhưng khí thế mạnh mẽ, chính là giọng của chưởng môn Lý Kiếm Ý.

Thanh âm uy nghiêm già nua hơi tức giận quát:

- Hừ! Ta muốn đi thì ai ngăn được?

- Nói bằng lời kiểu đó vô ích, cuối cùng thì ngươi và ta đều trong bàn cờ. Ta thả ngươi đi là nghĩ đến chút tình cảm ngày xưa, chuyện tối hôm nay phải có người gánh trách nhiệm, ngươi có thể mang Tưởng Địa Sinh đi. Ngày sau ta sẽ tìm đến Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện cần một lời giải thích. Còn người Lôi Âm phái thì để chính Lôi Âm phái đến tìm, nếu không thì... Mặc dù Vấn Kiếm sơn trang nhỏ nhưng không phải nơi ai muốn tới thì tới, muốn đi thì đi!

Cùng với giọng nói của chưởng môn Lý Kiếm Ý, trong phạm vi mấy chục dặm bỗng dâng lên khí thế cường đại khiến người run rẩy khóa lại không gian xung quanh.

Cường giả Thanh Bình học viện giấu trong không gian hừ lạnh, không nói gì thêm. Bàn tay to màu vàng thả ra, Thiên Lôi Long Tất Hạ, Thiên Phong Ma Nữ Hạ Nghê Thường rớt từ trên mây xuống. Ánh sáng vàng chợt lóe, bóng tối biến mất mang Tưởng Địa Sinh bị thương nặng đi.

Đinh Hạo giơ tay bắn ra hai cực âm ngục băng huyền khí nhập vào người Phong Lôi Song Kiêu, khóa lại đường kinh mạch thủ thiếu âm đệ nhất kinh của Thiên Lôi Long Tất Hạ, Thiên Phong Ma Nữ Hạ Nghê Thường. Đinh Hạo lại bắn ra hai luồng sáng vàng hóa thành xiềng xích khóa tay chân Thiên Lôi Long Tất Hạ, Thiên Phong Ma Nữ Hạ Nghê Thường. Đây là huyền khí dụng cụ dùng cho tội phạm Vấn Kiếm tông chuyên để trói cao thủ.

Thiên Lôi Long Tất Hạ, Thiên Phong Ma Nữ Hạ Nghê Thường nghe đoạn đối thoại biết tạm thời không bị nguy hiểm sinh mạng nên không vùng vẫy. Tính cách Thiên Phong Ma Nữ Hạ Nghê Thường lẳng lơ nhưng đứng trước bá chủ một phái như chưởng môn Lý Kiếm Ý cũng không dám càn rỡ, cúi đầu xuống, tóc rối trông thật đáng thương.

Khi cường giả Thanh Bình học viện biến mất thì chưởng môn Lý Kiếm Ý cũng đi.

Lúc chưởng môn Lý Kiếm Ý đi mang theo Phong Lôi Song Kiêu Thiên Phong Ma Nữ Hạ Nghê Thường, Thiên Lôi Long Tất Hạ.

Chuyện tối hôm nay rốt cuộc kết thúc.

Đinh Hạo xoay người, cảm ơn Tạ Giải Ngữ, Phùng Ninh:

- Đa tạ tối hôm nay hai vị giúp đỡ.

- Ta chỉ theo lệnh giúp ngươi.

Phùng Ninh vẫn lạnh lùng như băng vạn năm, mái tóc dài màu tím giống như lửa, từng sợi tóc ẩn chứa ánh sáng. Sau khi thúc giục huyết mạch chiến thể khiến người Phùng Ninh còn sót lại hơi thở siêu khủng bố. Tối nay Phùng Ninh đè đầu Thiên Lôi Long Tất Hạ đánh tơi bời, gần như hủy diệt trái tim võ đạo của thiên kiêu Lôi Âm phái.

Một năm trước lần đầu Đinh Hạo gặp chưởng môn Lý Kiếm Ý xong bởi vì lạc đường mà đi lung tung trong khu bậc thang cao đẳng Vấn Kiếm tông, bước vào nơi đệ tử huyết mạch tu luyện. Lần đầu tiên Đinh Hạo gặp Phùng Ninh, so sánh với đám người Viên Thiên Cương kiêu căng vênh váo thì Phùng Ninh với mái tóc tím chỉ ngồi trên tảng đá, trầm tĩnh như cự thú hoang cổ ngủ say. Nhưng hơi thở mạnh mẽ từ người Phùng Ninh khiến Đinh Hạo rất kinh ngạc.

Bây giờ một năm qua đi, Vấn Kiếm tông sắp xếp Phùng Ninh lang bạt Tuyết Châu với thân phận độc hành hiệp, được danh hiệu Phượng Hoàng Nữ, nhảy lên Bảng tiềm long Tuyết Châu, thành nhân vật phong vân đỉnh cao thế hệ trẻ nhân loại Tuyết Châu. Tốc độ tăng trưởng thực lực của thiếu niên trầm tĩnh này khiến người rung động không thua gì Đinh Hạo.

Đinh Hạo không biết trong người Phùng Ninh chảy dòng máu thần nào, không biết huyết mạch chiến thể của gã có hình dạng gì nhưng chắc chắn không thua gì máu phượng hoàng của Tạ Giải Ngữ.

Mắt Phùng Ninh rực cháy chiến ý:

- Đinh Hạo, chờ đại hội luận phẩm tông môn kết thúc ta sẽ khiêu chiến với ngươi.

Đinh Hạo gật đầu, nói:

- Được.

Nhân vật mới đứng đầu trong Vấn Kiếm tông hiện nay chỉ có Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ, Phùng Ninh là đứng ngang hàng. Mặc kệ ba người có quan hệ riêng như thế nào thì tương lai sẽ có trận chiến phân ra cao thấp, cái gọi là võ không có số hai.

Mắt Phùng Ninh liếc Tạ Giải Ngữ, hơi ngừng lại sau đó biến thành luồng sáng bay đi.

Đinh Hạo nhìn theo Phùng Ninh, quay đầu cùng Tạ Giải Ngữ bốn mắt giao nhau. Ánh mắt chạm nhau như thời gian một vạn năm đứng lặng. Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ nhìn nhau vài giây, cùng nở nụ cười.

Tạ Giải Ngữ cười ngọt ngào bay tới gần Đinh Hạo, bàn tay như ngọc thật tự nhiên nắm bàn tay hắn vì chăm chỉ tu luyện mà đầy vết chia. Tạ Giải Ngữ siết chặt tay Đinh Hạo, chớp mắt cười.

Tạ Giải Ngữ trêu:

- Này, thiếu hiệp thật là lợi hại, chúng ta làm bằng hữu được không?

Đinh Hạo há hốc mồm, không biết nên nói cái gì.

Đinh Hạo có cảm giác bị đùa giỡn.