Đao Kiếm Thần Hoàng

Chương 464 : Liệt Thiên Kiếm Tông

Đinh Hạo dọc theo dòng sông xuống hạ du ngàn dặm vẫn không phát hiện ra.

Đinh Hạo sưu tầm rất kỹ, dù là một mảnh vải nhỏ hay mảnh vụn vũ khí cũng không thoát khỏi thần thức như thiên la địa vọng của hắn. Tiếc rằng Đinh Hạo tìm mãi mà không phát hiện manh mối gì.

Đinh Hạo đành từ bỏ.

Đinh Hạo nhớ đến đám cao thủ Phong Châu không có tự tôn, hắn có lời muốn hỏi bọn họ. Đinh Hạo quay về đường cũ.

- A! Tiền bối đã về rồi, tốt quá, chúng ta nhớ tiền bối muốn chết.

Đám người thanh niên khỉ ốm thấy Đinh Hạo trở về liền cười nịnh hớn hở chạy tới, thân thiết còn hơn thấy cha ruột, hận không thể chạy ngay đến xoa bóp vai cho hắn.

- Các ngươi... Không có việc gì hiến ân cần, không tặc cũng là trộm.

Đinh Hạo bực mình mắng:

- Nồng nhiệt như vậy làm gì? Chúng ta quen thân sao?

Thanh niên khỉ ốm trợn to đôi mắt ngây thơ chân thành, mặt dày nói:

- Tiền bối, trong thiên địa mênh mông này chúng ta gặp nhau, người không thấy đây là duyên phận sao?

- Phụt.

Đinh Hạo suýt phun nước miếng.

Duyên phận cái đầu ngươi!

- Đúng vậy. Tiền bối, năm người chúng ta đã bị sức hấp dẫn nhân cách cao thượng, thực lực cường đại của người chinh phục. Thấy tiền bối hết lòng hết sức vì bằng hữu mất tích của mình làm chúng ta rất hâm mộ.

Nam nhân lùn chắc khỏe nịnh nọt vô cùng thuận miệng, mặt dày nói:

- Cho nên năm chúng ta quyết định, tự nguyện trở thành người hầu đi theo tiền bối, nghe tiền bối sai bảo. Xin tiền bối hãy thu nhận chúng ta!

Đinh Hạo rất muốn nói một tiếng: Năm vị, các ngươi không thể ngừng uống thuốc.

Nhưng Đinh Hạo nghĩ lại mặc dù năm tên này xấu xa một chút nhưng trực giác cho hắn biết bọn họ không phải người xấu, giữ bên người cũng được. Ít nhất sau này khi Đinh Hạo tu luyện hoặc ngủ có người canh gác, nếu gặp mãnh thú tuyệt thế đẳng cấp hoàng thì hắn có mấy tay sai giúp đỡ.

Quan trọng hơn là Đinh Hạo giữ lại năm người lúc buồn có giải trí đỡ chán.

Cuối cùng Đinh Hạo gật đầu, nói:

- Được rồi.

Năm người nam nhân lùn chắc khỏe, thanh niên khỉ ốm không biết lòng tự tôn là gì nghe xong hoan hô nhảy nhót.

* * *

Mười ngày sau.

Năm người nam nhân lùn chắc khỏe, thanh niên khỉ ốm kích động ôm đầu khóc rống.

Đinh Hạo kiềm không được hú dài.

Bôn ba gần mười vạn dặm rốt cuộc đoàn người ra khỏi rừng rậm nguyên thủy mênh mông, đến thế giới bên ngoài. Nhìn thảo nguyên, thành quách mơ hồ phía xa, mọi người hận không thể phát cuồng chạy như điên.

A?

Chờ chút, bóng thành quách?

Kích động qua đi Đinh Hạo, năm người nam nhân lùn chắc khỏe, thanh niên khỉ ốm liếc nhau, thấy mắt đối phương giật mình.

Tại sao chỗ này có thành thị? Chẳng lẽ bên trong có cư dân bản địa sống?

Hoặc là di tích thượng cổ từng sụp đổ?

Thanh niên khỉ ốm kinh kêu:

- Mau nhìn kìa, đó là gì?

Mọi người nhìn theo ngón tay thanh niên khỉ ốm chỉ, ngây người. Phía xa, một áng mây trắng trôi qua lộ ra vật thể đen kịt bềnh bồng, đó không phải là chim chóc hay cự thú mà là thuyền cổ đen thui loang lổ có mái chèo, giương buồm xẹt qua bầu trời như đang trong biển vòng quanh thành quách.

Nam nhân lùn chắc khỏe rụt rè đề nghị với Đinh Hạo:

- Hạo ca, chúng ta đi qua xem thử đi? Nhưng phải cẩn thận, ta cảm thấy tòa cổ thành, cổ thuyền này quá yên tĩnh, hơi kỳ kỳ.

Đinh Hạo không nói, nhảy người lên chớp mắt đã ở bên trên một thuyền cổ cách gần nhất.

Đinh Hạo đứng trên chiến thuyền, thầm khen.

Đây là một chiếc chiến hạm bay cực kỳ hùng vĩ, dài trăm thước, rộng hai mươi mấy thước chia bốn tần, hai tầng trên sàn tàu, bên dưới có hai tầng. Nhìn hình dạng đại khái thì có thể thấy năm xưa nó oai phong cỡ nào. Không biết tài liệu nào tạo ra thuyền, thuyền một màu đen, thân thuyền đầy minh văn cổ xưa tự động hấp thu năng lượng tản ra trong thiên địa khiến chiến hạm bềnh bồng.

Không biết đã qua bao nhiêu năm mà chiến thuyền rất hoang tàn.

Thân thuyền loang lổ dấu vết,rêu xanh dày cả lớp, vài thực vật rêu phong quấn quanh nó dọc theo cột buồm, dây thừng, đất dày chát trên sàn tàu. Hoa dại không biết tên nở rộ, năm sắc màu khá đẹp. Vải buồm kéo cao mục nát chỉ còn lại chút sợi sau bão táp mưa sa bay theo gió.

Thần thức của Đinh Hạo quét nguyên con thuyền.

Đinh Hạo kinh ngạc phát hiện thân thuyền nhờ có minh văn kỳ dị nên thần thức chỉ có thể vươn ra mười mấy thước đã bị lực lượng bí ẩn áp chế.

- Thời đại quá lâu, không biết chiến sĩ ngày xưa đi nơi nào, không có bóng người.

Đinh Hạo không thấy vật sống trên thuyền.

Ánh sáng chớp lóe.

Đám người Điền Năng lùn khỏe, Lý Đình khỉ ốm lên thuyền.

Năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm cẩn thận lục tìm chiếc thuyền nhưng không phát hiện được gì, dưới đáy sàn tàu có vài vũ khí, áo giáp vỡ nát, tiếc rằng đã mục chỉ còn hình dạng, không thể sử dụng.

Chiến hạm to lớn thế này có thể tưởng tượng khi nó còn mới mẻ chở ít nhất năm trăm chiến ĩ sát khí ngút trời chinh phạt. Nhìn cấu tạo thân thuyền chắc bên trong chứa đại pháo minh văn, là vũ khí chinh phạt lợi hại. Tiếng pháo nổ ầm ầm, võ sĩ mặc áo giáp từ trên trời giáng xuống công thành lược đất, không gì địch nổi. Tiếc rằng bây giờ thuyền đã rách nát như vậy.

- Người trên thuyền đi đâu? Tại sao bọn họ vứt bỏ chiến thuyền hùng vĩ như vậy?

Đinh Hạo cảm thấy là lạ.

Đinh Hạo tiếp tục tìm kiếm bảy chiếc thuyền khác, phát hiện mỗi chiến thuyền đều không có người sống hay thậm chí là bộ xương. Thân thuyền lưu trữ hoàn chỉnh không có dấu vết hủy hoại chứng minh mấy trăm hạm đội bay này không gặp chiến trăng hoặc tập kích gì, vậy càng quái hơn. Tại sao chúng nó bị vứt bỏ?

Lý Đình khỉ ốm bỗng cao giọng hét:

- Không đúng, Hạo ca, nơi này từng có người đến.

Đinh Hạo giật mình kêu lên:

- Sao ngươi biết?

- Hạo ca nhìn chỗ này đi.

Lý Đình khỉ ốm hất núm rêu xanh dưới chân lên, tay cầm la thiên bàn tỏa đoàn sáng đen chiếu xuống đất bùn đen. Một chuỗi dấu chân trắng hiện ra trên nền ướt.

Lý Đình khỉ ốm đắc ý khoe khoang:

- Bảo bối la thiên bàn của ta chẳng những có thể dự đoán thực lực của khác còn dùng cho truy tung, tìm dấu vết. Ta bỏ nhiều tiền sở hữu nó, vốn định vào chiến trường bách thánh rồi dùng la thiên bàn tìm cơ duyên tuyệt thế. Nhìn mức độ rõ ràng của những dấu chân chắc để lại từ ba, bốn canh giờ trước.

Đinh Hạo gật gù.

Thì ra la thiên bàn của Lý Đình khỉ ốm là bảo khí phụ trợ hiếm thấy.

Đinh Hạo nhíu mày nói:

- Ngươi điều tra kỹ mỗi một thuyền bay cho ta, nhìn xem có phải toàn bộ đều có dấu chân không?

Đinh Hạo cảm thấy sự việc phức tạp.

- Được rồi!

Lý Đình khỉ ốm được cơ hội biểu hiện rất là hưng phấn cầm la thiên bàn sưu tầm.

Đinh Hạo đứng trên sàn tàu cúi đầu nhìn xuống.

Phía xa hơn mười dặm, một di tích tòa thành thị hùng vĩ xuất hiện trong tầm mắt, chính là đường nét thành quách nhóm Đinh Hạo, năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm đã thấy. Từ trên trời nhìn xuóng càng thấy rõ quy mô cổ thành không quá lớn, khoảng năm mươi dặm, hình tròn, có bức tường cao ngất vây quanh. Bên trong đường xen kẽ, lầu tháp dựng cao.

Không hiểu sao Đinh Hạo cảm giác tòa cổ thành này giống như trạm binh.

Khi Đinh Hạo phóng thần thức ra được kết luận trong dự đoán, tòa cổ thành phía xa có lực lượng bí ẩn như chiếc thuyền bay, thần thức không thể thẩm thấu vào.

- Hạo ca, tổng cộng một trăm ba mươi một chiếc thuyền bay đã kiểm tra xong, đều có dấu chân người.

Biểu tình Lý Đình khỉ ốm bất an quay về, nói:

- Hơn nữa ta dám khẳng định là cùng một nhóm người, bọn họ đến trước chúng ta. Ta đoán vài thứ trên thuyền bay đã bị bọn họ lấy đi, còn bày vài cấm chế trên thuyền, mới rồi không cẩn thận đụng vào.

Đinh Hạo nhíu mày hỏi:

- Cấm chế?

Lý Đình khỉ ốm nói:

- Là tiểu trận pháp giống như cảnh báo, ta đoán bọn họ đã biết chúng ta ở trên thuyền.

Là người nào điều tra những chiếc thuyền này?

Là địch hay bạn?

Đầu óc Đinh Hạo hiện lên vài khả năng.

Đinh Hạo lắc đầu, vuốt ve thân thueyèn loang lổ, quan sát kỹ minh văn. Đây là lần đầu tiên Đinh Hạo gặp minh văn có thể ngăn cản thần thức của hắn. Đinh Hạo muốn phá giải lực lượng minh văn này, nếu thần thức cứ bị ức chế thì như người mù, làm Đinh Hạo bất an.

Đao Tổ lên tiếng:

- Đừng nhìn, mấy cái đó là minh văn thời đại thượng cổ.

Đao Tổ khẽ thở dài:

- Đã lâu không thấy minh văn nguyên thủy như vậy, chúng nó thất truyền ở bên ngoài thế giới rồi. Mấy trăm vạn năm trôi qua, thiên địa pháp tắc, nguyên tố ngũ hành đều thay đổi, những minh văn nguyên thủy mất đi hiệu lực vốn có ở thế giới bên ngoài. Chỉ có trong không gian kỳ dị của chiến trường bách thánh còn tồn tại thiên địa pháp tắc thời đại thượng cổ là những minh văn này có uy lực không thể nghĩ bàn.

Kiếm Tổ cảm thán rằng:

- Đúng vậy. Chúng nó là minh văn đã bị nước lũ năm tháng đào thải, không có ý nghĩa tồn tại.

Đinh Hạo gật gù.

Thì ra là vậy.

Những đường nét như người nguyên thủy sống trong hang vẽ trên thân thuyền là khởi nguồn minh văn sao?

Đinh Hạo thấy tò mò, vẫn quan sát kỹ khắc ghi đồ án vào não.

Một lát sau.

- Đi, đi tòa cổ thành.

Không phát hiện cái gì quan trọng trong thuyền bay, Đinh Hạo quyết định đi vào tòa cổ thành ở phía xa xem thử. Đinh Hạo có trực giác mãnh liệt hắn sẽ gặp cố nhân trong tòa cổ thành như thành chết kia.

Năm người Điền Năng lùn khỏe, Lý Đình khỉ ốm theo sát sau lưng Đinh Hạo.

Năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm dự cảm đến nguy hiểm.

Vì đám người Đinh Hạo, Lý Đình khỉ ốm, Điền Năng lùn khỏe bay nên tốc độ siêu nhanh, chớp mắt đã đến trước tòa cổ thành.

Chính lúc này...

Vù vù vù vù vù!

Tiếng xé gió chói tai, vài luồng sáng bắn lên cao hóa thành ba thanh niên mặc y phục kiếm sĩ màu đỏ rực che trước mặt năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm, Đinh Hạo. Người dẫn đầu gò má cao, thói quen nheo mắt, biểu tình cảnh giác.

Thanh niên gò má cao hung dữ quát to:

- Người đến hãy dừng bước, xưng tên ra!

Điền Năng lùn khỏe khẽ kêu, nhỏ giọng nói bên tai Đinh Hạo:

- Hạo ca, bọn họ là kiếm tu của Kiếm Châu, trước khi vào chiến trường bách thánh ta từng thấy tên có xương gò má cao này. Tên của hắn là Ngải Thanh, đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông.

kiếm tu của Kiếm Châu?

Liệt Thiên Kiếm Tông?

Nói vậy Ngải Thanh cũng là đệ tử nhân loại Bắc vực vào chiến trường bách thánh?

Đinh Hạo ngần ngừ. Lý Đình khỉ ốm giỏi quan sát mặt người, vội vàng đi lên, lớn tiếng báo tên tông môn của mình. Kiếm tu Kiếm Châu rất nổi tiếng trong Bắc vực, năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm Phong Châu không dám chậm trễ.

- À, thi ra cũng là đệ tử Bắc vực vào rèn luyện.

Ánh mắt Ngải Thanh lướt qua từng người, ngừng lại trên người Đinh Hạo. Con mắt híp bắn ra tia sáng, không biết Ngải Thanh suy nghĩ gì.

Một lúc sau Ngải Thanh dịu sắc mặt nói:

- Tòa binh trạm viễn cổ đó là doanh địa tạm thời của Liệt Thiên Kiếm Tông ta, mấy người hãy đi tìm chỗ khác.

Suy nghĩ Đinh Hạo nhanh như chớp bắt giữ lời nói ẩn ý của Ngải Thanh.

Doanh địa tạm thời của Liệt Thiên Kiếm Tông ta?

Tức là người Liệt Thiên Kiếm Tông đều tụ tập một chỗ?

Cái này không có khả năng. Khe nứt thời không vào chiến trường bách thánh đều truyền tống tùy cơ, bảy mươi đệ tử Tuyết Châu bị tách rời ra. Năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm Phong Châu may mắn mới được đưa đến cùng nhau, tại sao người Liệt Thiên Kiếm Tông trong thời gian ngắn có thể tụ tập lại?

Có hai khả năng?

Một là siêu đại phái như Liệt Thiên Kiếm Tông nắm giữ bí quyết khiến đệ tử truyền tống cùng nhau.

Hai là sau khi Liệt Thiên Kiếm Tông bị truyền tống tùy cơ thông qua thủ đoạn nào đó tụ tập lại.

Nhưng mấy chuyện đó không liên quan gì đến Đinh Hạo, hắn thấy đám người Ngải Thanh biểu tình không thân thiện thì gật đầu, không muốn xung đột với họ. Đinh Hạo xoay người định đi nhưng hắn cúi đầu thấy chiếc nhẫn màu bạc chợt lóe một tia sáng rất nhạt, chỉ lóe một cái rồi tắt. Nếu không phải Đinh Hạo cảm giác chiếc nhẫn màu bạc kỳ lạ thì hắn còn tưởng là mình nhìn lầm.

- Chiếc nhẫn sáng lên? Điều này chứng minh gần đây có đệ tử Vấn Kiếm tông, là ai?

Tinh thần Đinh Hạo rúng động, tim đập nhanh, hắn bình tĩnh phân tích. Lúc ở trên chiến thuyền chiếc nhẫn màu bạc không sáng lên bây giờ lóe ánh bạc nói lên chắc chắn có đệ tử Vấn Kiếm tông ở trong binh trạm cổ thành. Không được, hắn không thể đi, hắn phải vào tòa cổ thành nhìn xem.

Mấy kiếm tu Liệt Thiên Kiếm Tông bày răt thế người lạ không được vào, biểu tình cảnh giác. Không lẽ Liệt Thiên Kiếm Tông làm chuyện gì xấu xa không để ai biết trong tòa cổ thành?

Vó khi nào đệ tử Vấn Kiếm tông nằm trong tay mấy người này?

Liệt Thiên Kiếm Tông bắt đệ tử Vấn Kiếm tông làm gì?

Trong khoảnh khắc vô số suy nghĩ xẹt qua đầu Đinh Hạo.

Đinh Hạo âm thầm lấy một khối thiên địa huyết cốt từ trữ vật giới chỉ ra, cười đưa qua.

Đinh Hạo cười nói:

- Vị sư huynh này, ngươi nhìn xem có thể châm chước được không? Mặt trời sắp xuống núi, buổi tối trong chiến trường bách thánh quá đáng sợ, chúng ta có thể ở trong thành một đêm không? Đợi sáng sớm ngày mai chúng ta lập tức đi ngay!

Ngải Thanh ngây người.

Ngải Thanh xuất thân từ địa môn phái như Liệt Thiên Kiếm Tông nên kiến thức rộng rãi, liếc sơ tay Đinh Hạo nhận ra đó là thiên địa huyết cốt hiếm thấy.

Một khối thiên địa huyết cốt tượng trưng cho một loại thần thông.

Ngải Thanh không ngờ tên mặt trắng này chỉ có cảnh giới nhất khiếu Đại Tông Sư cảnh ra tay rộng rãi đưa bảo bối như vậy. Nên biết rằng Ngải Thanh vào chiến trường bách thánh mấy ngày vì bận rộn kế hoạch tông môn nên không có thời gian săn giết những mãnh thú tuyệt thế đẳng cấp vương có thần thông để lấy thiên địa huyết cốt. Ngải Thanh thấy thiên địa huyết cốt thì kiềm không được thèm muốn.

Ngải Thanh còn chú ý thấy lúc tên mặt trắng nhỏ lây thiên địa huyết cốt ra khỏi trữ vật giới chỉ ất là tùy ý, tức là nói hắn không quan tâm một khối thiên địa huyết cốt, có lẽ trong không gian trữ vật còn nhiều thiên địa huyết cốt.

Nghĩ đến đây Ngải Thanh nổi máu tham.