Đao Kiếm Thần Hoàng

Chương 493 : Lâm Thiên Vũ ngậm bồ hòn (hạ)

Lâm Thiên Vũ thầm nhủ: Nói nhảm, tất nhiên ta không thể cho ca ca biết mỹ thiếu niên ngọc thụ lâm phong, tiêu sái phong lưu ta đây từng bị thiếu niên dã man đó đánh sưng mặt. Chuyện xấu hổ như vậy nếu nói ra sẽ bị tên miệng rộng nhà ngươi nói hết cho các sư huynh đệ biết.

Thanh Vân Thập Nhị Tú lão lục Vương Lăng Hạc cười nói:

- Nếu đã quen nhau lại cùng là võ giả nhân tộc thì qua chào hỏi đi.

Võ giả có thể xuất hiện trong Thất Trọng Thiên chắc không phải người tầm thường, nếu lúc trước Lâm Thiên Vũ có duyên gặp mặt một lần thì lão lục Vương Lăng Hạc không ngại lôi kéo cảm tình, chuẩn bị thêm cho cuộc tranh giành sắp đến.

- Chào hỏi? Được rồi... A, phải rồi, võ giả trẻ đeo mặt nạ quỷ thanh đồng đằng trước chắc là Đinh Hạo mà Ninh Khiếu Hổ nói.

Lâm Thiên Vũ nhanh chóng đoán ra, gã là người rất thông minh, thấy binh khí, thân hình thiếu niên thợ săn Trương Phàm là không quên được, đoán đúng chín phần.

Tuy lần trước Lâm Thiên Vũ bị đánh te tua nhưng con người gã sĩ diện, quay về chỉ vạch trần Thiên Chi Ngân Ninh Hổ Khiếu đâm chọt, không nói bản thân bị tne người rừng tu vi huyền khí chỉ là cảnh giới Đại Võ Sư cảnh đánh bại. Huống chi có Thanh Vân Thập Nhị Tú lão lục Vương Lăng Hạc ông tám nhất nguyên tông môn thậm chí là trong Thanh Châu đi theo bên cạnh Lâm Thiên Vũ, gã ngẫm nghĩ tạm thời không kiếm chuyện với thiếu niên thợ săn Trương Phàm. Lâm Thiên Vũ coi như không có chuyện gì xảy ra, chờ có thời gian mới báo thù.

Lâm Thiên Vũ bị lão lục Vương Lăng Hạc kéo đi, vẻ mặt bất đắc dĩ tới gần đám người Đinh Hạo, Lý Y Nhược, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Ngải Thanh, Tần Khả Diệc, năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm.

May mắn là Thiên Chi Ngân Ninh Hổ Khiếu từng tìm Thanh Vân Thập Nhị Tú nhưng gã biết thực lực, địa vị của mình kém xa mười hai người này, không thể khống chế nên không kể chuyện bản đồ, không thì lúc này Lâm Thiên Vũ trông thấy đám người Đinh Hạo, Lý Y Nhược, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Ngải Thanh, Tần Khả Diệc, năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm thì phản ứng đầu tiên không phải đi lên chào mà là cướp bản đồ.

Đám người Đinh Hạo, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Ngải Thanh, Tần Khả Diệc, năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm trông thấy Lâm Thiên Vũ cũng ngẩn người.

Thiếu niên thợ săn Trương Phàm lập tức siết chặt chiến đao.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, không ngờ gặp cái tên kiêu ngạo đáng ghét tại đây. Đinh Hạo phản xạ làm bộ không quen, dù sao đoàn người đeo mặt nạ.

Chỉ thấy Lâm Thiên Vũ đi thẳng đến, biểu tình đáng đánh nửa cười nửa không nói:

- Đinh Hạo, Trương Phàm, không ngờ chúng ta gặp lại nhanh như vậy.

Bị nhận ra.

Phản xạ thứ hai của Đinh Hạo là chuẩn bị chiến đấu.

Lâm Thiên Vũ không bị minh văn nguyên thủy áp chế là nhân vật rất đáng sợ, dù Đinh Hạo dốc hết vũ khí bí mật ra cũng chỉ có xác suất thắng năm mươi năm mươi. Huống chi có mấy người thực lực không yếu hơn Lâm Thiên Vũ đi bên cạnh gã.

- Ai ngờ...

- Đinh huynh đệ, kính đã lâu, không ngờ gặp ngươi tại đây. Lúc trước Ninh Khiếu Hổ châm ngòi ly gián, huynh đệ chúng ta và ngươi có chút hiểu lầm.

Lão lục Vương Lăng Hạc cao to vạm vỡ cười chân thành chỉ vào Lâm Thiên Vũ đứng bên cạnh, cười nói:

- Thập nhị đệ của ta tính cách nóng nảy, tính tình không tốt, trận chiến trước làm ngươi và Trương huynh đệ bị thương bây giờ đã lành chưa? Thật xin lỗi, đại ca của ta đã trách phạt thập nhị đệ, mong Đinh huynh đệ đừng để bụng.

Thương tổn đến chúng ta?

Đám người Đinh Hạo, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Ngải Thanh, Tần Khả Diệc, năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm ngây ngẩn.

Chuyện gì đây?

Đinh Hạo ngẩng đầu thấy mặt Lâm Thiên Vũ liên tục đổi màu, lúc xanh lúc đỏ, nghiến răng nháy mắt với Đinh Hạo.

Trực giác nhạy bén giúp Đinh Hạo hiểu ý Lâm Thiên Vũ ngay, cười nói:

- Chuyện đã qua, không sao.

Đinh Hạo không nói toạc ra, xem như cho Lâm Thiên Vũ một bậc thang.

Lâm Thiên Vũ vội đổi đề tài:

- Vị này là ca của ta, Lăng Thiên Cự Phủ Vương Lăng Hạc của Thanh Vân tông Thanh Châu, chắc các ngươi đều nghe tiếng đúng không?

Lâm Thiên Vũ thề sau này gã phải sửa thói xâu sĩ diện và khoác lác.

Đinh Hạo mỉm cười nói:

- Thì ra là Vương huynh, kính đã lâu, kính đã lâu.

Nói thật là Đinh Hạo chưa từng nghe Lăng Thiên Cự Phủ Vương Lăng Hạc bao giờ.

Đi ra Tuyết Châu Đinh Hạo mới biết hắn biết quá ít về các danh nhân lĩnh vực võ đạo Bắc vực.

Lão lục Vương Lăng Hạc không để bụng.

Lúc này lão lục Vương Lăng Hạc mới phát hiện tu vi huyền khí của đoàn người Đinh Hạo quá thấp, chỉ có võ giả đeo mặt nạ đen, mặc áo giáp đen trông như người hầu là có hơi thở cảnh giới Võ Vương cảnh, những người khác chỉ khoảng Đại Tông Sư cảnh. Cảnh giới như vậy mà đoàn người Đinh Hạo lên đến Thất Trọng Thiên làm lão lục Vương Lăng Hạc khá kinh ngạc, nhưng Lăng Thiên Cự Phủ Vương Lăng Hạc dù gì là nhân vật nổi tiếng đã lâu, xuất thân từ đại tông môn chính đạo như Thanh Vân tông ít nhất có phong độ lễ phép, biểu tình không lộ ra coi thường.

Lão lục Vương Lăng Hạc đầy kinh nghiệm, phong độ hiểu rằng người có thể vào tòa thành trì Cửu Trọng Thiên không ngốc. Đám người Đinh Hạo đi đến Thất Trọng Thiên tất nhiên là có chỗ dựa, thế giới này luôn tồn tại kỳ tích, bề ngoài không đại biểu tất cả.

Ví dụ như đại ca của lão lục Vương Lăng Hạc, thực lực mặt ngoài và bên trong chênh lệch lớn.

Trong lúc đám người Đinh Hạo, lão lục Vương Lăng Hạc nói chuyện thì có biến dị.

Một giọng khàn sắc nhọn vang lên từ bên cạnh, cười khùng khục nói:

- Khục khục khục khục, thật không ngờ... Thanh Vân Thập Nhị Tú cũng xem như nhân vật có danh dự, uy tín trong Bắc vực mà tự cam đọa lạc, ở chung với đám ăn mày thực lực đê tiện, giấu đầu lòi đuôi, đúng là nực cười.

Đinh Hạo quay đầu lại.

Một người mặc trường bào màu đen gầy như gậy trúc cười nhạt đi tới.

Người này phủ tầng sương bạc cho người cảm giác như Vẫn Tinh Thánh, giống con rắn độc âm trầm. Ánh mắt nhìn đám người Đinh Hạo, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Lý Y Nhược, Ngải Thanh, Tần Khả Diệc, năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm như nhìn con kiến nhỏ bé đáng thương. Tất nhiên người mặc áo đen chỉ liếc đám người Đinh Hạo một cái, sau đó toàn bộ tinh thần tập trung vào lão lục Vương Lăng Hạc, Lâm Thiên Vũ.

Lâm Thiên Vũ không khách sáo đáp trả:

- Phan Nhất Tâm, cút đi, nơi này không hoan nghênh ngươi.

Hình như hai bên biết nhau và có mâu thuẫn rất sâu.

- Chậc chậc chậc, tiểu Thiên Vũ, tính cách của ngươi vẫn nóng nảy như vậy, coi chừng có ngày rơi vào tay ta chắc chắn sẽ biến ngươi thành miếng da người hoàn mỹ, khục khục khục khục...

Phan Nhất Tâm áo đen rắn độc lạnh lùng cười, ánh mắt châm chọc liếc hướng đám người Đinh Hạo, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Lý Y Nhược, Ngải Thanh, Tần Khả Diệc, năm người Điền Năng chắc khỏe, Lý Đình khỉ ốm.

- A! Mấy tên đáng thương ý định khai khẩn trạch viện Thất Trọng Thiên? Không biết sống chết!