Đao Kiếm Thần Hoàng

Chương 541 : Đảo khách thành chủ

Hôm nay hơn hai mươi thế lực trong Tuyết Châu tập hợp tại dãy núi của Vấn Kiếm Tông. Bọn họ tuyệt đối không phải tới để uống rượu chúc mừng.

Chỉ sợ không bao lâu nữa, một trận chiến không thể tránh được sẽ diễn ra.

Dưới ép buộc của lợi ích, đừng nói là thế lực Yêu tộc, ngay cả tông môn Nhân tộc, chỉ sợ cũng sẽ gia nhập vào trong trận tranh đoạt này. Cục diện hiện nay đối với Vấn Kiếm Tông mà nói, quả nhiên là nguy hiểm giống như trứng xếp chồng. Một khi xử lý không tốt, thậm chí sẽ có nguy cơ bị diệt tông tuyệt phái.

- Các vị nói xem, chúng ta nên ứng phó như thế nào!

Ánh mắt Lý Kiếm Ý, đảo qua mọi người ở đây.

Tất cả im ắng một mảnh.

Đứng đầu Vấn Hình Đường, Đường Phật Lệ cười khổ một tiếng, mở miệng nói:

- Nhìn tình thế hiện tại, chỉ sợ tin tức mỏ huyền tinh thạc đã truyền ra ngoài. Nếu tiếp tục truy hỏi xem vì sao tin tức có thể lọt ra ngoài, điều này không có mấy ý nghĩa nữa. Lấy lực lượng của một tông Vấn Kiếm Tông ta, muốn chống lại thực lực của hơn hai mươi nhà, căn bản là không có khả năng. Cho nên, chỉ sợ chúng ta không giữ được mỏ huyền tinh thạch này!

Lý Kiếm Ý gật đầu:

- Trong phúc có họa, trong họa có phúc. thần tàng như vậy tông môn cấp như chúng ta không có khả năng độc bá.

Đó là một sự thật tàn khốc.

Mỏ huyền tinh thạch này vốn xuất hiện ở trong sơn môn Vấn Kiếm Tông, hẳn là thuộc về Vấn Kiếm Tông. Đáng tiếc khoản tài phú này thật sự quá lớn. Trong Tuyết Châu không bất kỳ một tông môn nào có thể chống lại lực hấp dẫn như vậy. Không có đủ thực lực, muốn độc chiếm, chỉ có thể tự chịu diệt vong.

- Chẳng lẽ chúng ta cứ dâng tặng mỏ huyền tinh thạch như vậy cho đám tông môn học viện Thanh Bình hay sao?

Trong đám người, có người trầm tư, tức giận nói.

Đúng vậy, nếu như thật sự nhường mỏ tài nguyên khoáng sản này ra, chỉ sợ mọi người ở đây, không có bất kỳ một người nào cam tâm tình nguyện.

Tiếng người bàn tán nghị luận trở nên xôn xao.

Đường Phật Lệ hừ lạnh một tiếng.

Uy nghiêm của người đứng đầu Vấn Hình Đường khiến tất cả mọi người ngậm miệng.

Lúc này hắn mới không nhanh không chậm nói:

- Vì tương lai, chúng ta cần bắt tay vào làm từ hai phương diện. Thứ nhất, gởi thư tín rộng rãi, về phía các tông môn đồng minh cầu viện. Từ trước tới nay, các tông môn Vô Niệm Phái và Thiên Âm Cốc, cùng với Trảm Nhật Thành có quan hệ hòa thuận với Vấn Kiếm Tông ta. Chúng ta mời bọn họ phái cao thủ tới trấn thủ, chúng ta có thể chia một phần sáu hầm mỏ cho bọn họ. Như vậy hẳn là tạm thời có thể ổn định cục diện. Thứ hai, lập tức phái người đột phá vòng vây, báo chuyện này cho Huyền Sương Thần Cung biết. Dựa theo lệ cũ của Thần cung trước kia, tuy rằng bọn họ sẽ chiếm đi sáu phần lớn của hầm mỏ, nhưng sẽ phần cho chúng ta khoảng một phần mười. Hơn nữa bọn ọ sẽ phái cao thủ trấn giữ ở hầm mở. Cứ như vậy, Tuyết Châu sẽ không còn tông môn nào dám có chủ ý động tới hầm mỏ này.

Thời điểm mọi người đang thương nghị, đột nhiên có tiếng gọi dồn dập vang lên.

Trong đại điện, một đệ tử bước nhanh tới, quỳ một chân trên đất bẩm báo nói:

- Khởi bẩm chưởng môn nhân và các vị trưởng lão sư thúc, trưởng lão Lục Hùng Phi của học viện Thanh Bình hiện đang ở Tẩy Kiếm Trì, muốn cầu kiến chưởng môn nhân.

Khóe mắt Lý Kiếm Ý hiện lên một tinh quang. Hắn liếc mắt nhìn đám người Đường Phật Lệ, Khí Thanh Sam, giơ tay lên nói:

- Cho hắn tiến vào.

- Vâng.

Đệ tử kia nhận lệnh rời đi.

- Lục Hùng Phi là đệ nhất cao thủ của học viện Thanh Bình, luôn luôn cường thế. Hắn đã từng là viện trưởng học viện Thanh Bình, ngoài sáng trong tối nhằm vào Vấn Kiếm Tông ta. Trong tay hắn dính đầy máu của Vấn Kiếm Tông. Tuy rằng mấy năm gần đây hắn từ chức viện trưởng, đã thu liễm hơn nhiều. Chỉ có điều tính tình kiêu ngạo hống hách của hắn, chỉ sợ là không sửa được bao nhiêu... Hắn tới không phải với ý tốt!

Lý Kiếm Ý cười lạnh nói.

- Chỉ sợ là vì khoáng thạch huyền tinh. Cú mèo làm tổ, không chuyện không đến. Không ngại nghe xem thử hắn nói thế nào.

Khí Thanh Sam ngửa đầu uống một ngụm rượu.

Hắn và Lục Hùng Phi là cùng một thế hệ. Trong đó có không ít ân oán. Bọn họ đã từng giao đấu vô số lần, tuyệt đối là tử địch khó có thể sống chung. Vừa nghe Lục Hùng Phi lộ diện, hắn nhất thời tản ra sát khí khó có thể nhẫn nhịn được.

Qua nhiều năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên Vấn Kiếm Tông và học viện Thanh Bình qua lại.

Chỉ là thời cơ không đúng, lá gan của Lục Hùng Phi ngược lại cũng không nhỏ, lại dám một mình xông vào chỗ hiểm.

Trong lúc nói chuyện, đệ tử kia đã quay lại. Đi theo phía sau hắn là một lão nhân râu tóc bạc trắng, dáng đi long hành hổ bộ.

Người này thoạt nhìn khoảng tám chín mười tuổi, râu dài bay phất phơ ở trước ngực. Tóc chòm râu và lông mày, tất cả đều là một màu trắng, giống như ngân châm, nhưng tinh thần quắc thước, thể trạng khôi ngô, sắc mặt hồng nhuận, giống như hùng sư, khí thế ép người. Trên mặt hắn cũng không có một nếp nhăn, ánh mắt như điện, khiến người ta có một cảm giác già rồi nhưng vẫn tráng kiện.

Đây là Lục Hùng Phi đã từng là đệ nhất cao thủ Tuyết Châu, viện trưởng tiền nhiệm của học viện Thanh Bình, tổ phụ của Lục Tiên Nhi.

Thân tiến vào vùng đất của kẻ địch, trên mặt Lục Hùng Phi hoàn toàn không có chút khiếp sợ nào. Hắn đảo khách thành chủ, vẫn ung dung quan sát toàn bộ bố cục và trang trí trong đại điện chưởng môn. Ánh mắt hắn đảo qua trên mặt của một đám cao thủ Vấn Kiếm Tông, cuối cùng rơi vào trên người chưởng môn nhân Lý Kiếm Ý.

Lục Hùng Phi cười ha ha một tiếng, giọng nói như sấm, nói:

- Nhớ năm đó, thời điểm lão phu còn nắm giữ học viện Thanh Bình, từng lập chí nguyện to lớn, một ngày kia, phải bước vào đại điện chưởng môn Vấn Kiếm Tông, uống rượu múa kiếm. Ngày hôm nay lần đầu tiên tới đây. Ha ha ha, chỉ có điều, nguyện vọng của lão phu, thoạt nhìn sẽ rất nhanh được thực hiện.

- Làm càn!

- Nói khoác không biết ngượng!

- Học viện Thanh Bình hôm nay đã bị Vấn Kiếm Tông ta thay thế vị trí. Chung quy sẽ có một ngày, thần điện Hoa Đào chính là nơi đệ tử Vấn Kiếm Tông ta luyện kiếm.

Thần điện Hoa Đào chính là đại điện của viện trưởng học viện Thanh Bình.

Trước thái độ điên cuồng của Lục Hùng Phi, các cao thủ Vấn Kiếm Tông đều trợn mắt nhìn, chỉ trích.

- Ha ha ha, tai ương ngập đầu ở ngay trước mắt, đám người các ngươi chỉ là đám chó sủa ầm ĩ kêu xé trời thì có thể làm được sao?

Lục Hùng Phi cười ha ha, ánh mắt khinh miệt đến cực điểm, căn bản không để ý tới đông đảo cao thủ Vấn Kiếm Tông đang ở đây. Hắn cười to nói:

- Đại hội luận phẩm tông môn, thật ra đám người thối nát các ngươi vô duyên vô cớ lượm được một chút tiện nghi mà thôi. Nếu không phải tên tiểu tử được gọi là Đinh Hạo kia xuất thế hơn người, ngươi cho rằng hôm nay, còn có Vấn Kiếm Tông của ngươi ở trên đời này sao?

- Lão tặc ăn nói bừa bãi!

Một tiếng gầm vang lên. Đường Phật Lệ tính tình nóng nảy nhất đứng phắt dậy, quang diễm huyền khí toàn thân tăng vọt, giống như một mặt trời đỏ.