Luận Kiếm Toàn Cầu

Chương 233 : Tinh Thần Thổ Nạp Pháp

Editor: Nguyetmai

Trong thời khắc rủi ro, điểm đặc biệt nhất của Huyễn Ma Thân Pháp là có thể dùng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi khu vực nguy hiểm, dưới một góc độ kỳ lạ! Dược Thạch Vạn Năng cũng có thân pháp này, được hắn ta sử dụng một cách xuất thần nhập hóa. Thực ra từ lần thứ hai gặp mặt vị "đạo hiệp*" này, Khai Tâm đã nghĩ ngay rằng, nếu mình có thể noi theo cảnh giới khinh công kiếp trước của Dược Thạch Vạn Năng, cho dù hắn đương đầu với Nhất Phẩm Đường thất bại thì cũng có thể thoát thân một cách dễ dàng, không đến mức rơi vào kết cục như kiếp trước. Vì thế, hắn mới từ bỏ ý định tu luyện Du Long Bộ - khinh công cảnh giới Huyền Diệu, chuyển sang cổ mộ để tìm kiếm Đề Ảnh.

* Đạo hiệp: Đại hiệp trộm cắp.

Như một làn khói lững lờ, Khai Tâm tránh thoát hầu hết các công kích của Bạch Hổ, vọt ra từ giữa khe hở…

Rầm!

Cuối cùng thì Kim Chung Tráo cũng sụp đổ!

Phải nhận vài lượt công kích liên tục của đám Bạch Hổ cảnh giới Huyền Diệu, cầm cự được đến bây giờ mà không bị thương chút nào đã là khá lắm rồi, hơn nữa còn dưới tình huống không có trang bị nào.

Nếu mặc Hoàng Long Cung Phục vào thì hắn chiến thêm vài lượt nữa cũng không có vấn đề gì.

Sau khi thoát khỏi vòng vậy, Khai Tâm vẫn rất nhẹ nhàng, ung dung, hoàn toàn không để ý tới khí thế hung hãn của đám Bạch Hổ đang gầm thét nhào tới phản công. Thân thể như ảo ảnh, hắn né được đòn công kích của con Bạch Hổ dẫn đầu một cách khéo léo. Sau khi khởi động Huyễn Ma Thân Pháp, động tác mau lẹ của Bạch Hổ như chậm đi rất nhiều. Trong thoáng chốc, chỉ một động tác nhún chân là Khai Tâm có thể nhảy ra cách đó mấy mét, tốc độ biến hóa khôn lường.

Mặt khác, chỉ cần phương hướng né tránh chính xác thì Bạch Hổ đằng sau sẽ bị con đằng trước ngăn lại, không thể tạo thành vòng vây uy hiếp được. Cứ như thế, Khai Tâm dễ dàng dắt đám Bạch Hổ đi vòng vòng.

"Không hổ là khinh công cao cấp có thể sánh với thân pháp tuyệt thế Lăng Ba Vi Bộ, tầng thứ nhất mà đã hơn hẳn cảnh giới Tông Sư của khinh công thông thường rồi."

Khai Tâm vừa hưởng thụ sự linh động và ảo diệu của Huyễn Ma Thân Pháp, vừa thầm nghĩ.

"Được rồi, dẫn đi đi."

Sau khi chơi một lượt, Khai Tâm mất đi hứng thú, cơ thể hắn ẩn hiện liên tục, để lại một nửa tàn ảnh ở chỗ cũ, tới bên cạnh Tiểu Bắc và Lôi Chiến…

"Vậy ta lên!"

Lôi Chiến hô to một tiếng rồi đi đón đầu tám con Bạch Hổ.

Thực ra, cảnh giới hộ thể thượng thừa của Lôi Chiến còn cao hơn Khai Tâm một bậc, chỉ cần võ trang đầy đủ thì dù chưa tới cảnh giới Huyền Diệu, cũng có thể đương đầu với tám con Bạch Hổ một thời gian. Chỉ cần vị trí di chuyển ổn thỏa, không để bị bao vây thì tốc độ đề cao cấp bậc hộ thể thượng thừa như vậy đúng là rất nhanh.

"Lão đại, ta dụ một bầy Bạch Hổ tới cho huynh nha, để huynh cũng lấy chúng luyện tập?" Tiểu Bắc đề nghị.

Những ngày qua, Tiểu Bắc thường thấy Khai Tâm dùng cái cách cực đoan này để tăng nhanh cảnh giới hộ thể và cảnh giới của Phong Linh Toàn nên đã thành thói quen rồi. Cậu ta cảm thấy, Khai Tâm mặc trang bị vào thì hoàn toàn có thể chống chọi được.

"Không cần đâu." Khai Tâm lẳng lặng lắc đầu.

Vốn dĩ Kim Chung Tráo đã rất xuất sắc trong số những hộ thể thượng thừa rồi, sức chịu đòn của nó cực mạnh. Với tình hình trước mắt, tầng thứ chín đã đủ để ứng phó với cao thủ cảnh giới Sinh Tử, không nhất thiết phải cố gắng tăng lên đến mức cao nhất. Hiện tại, thứ mà hắn còn thiếu là cấp bậc thân pháp khinh công, cùng với võ công giết người mạnh hơn.

Mặt khác, tuy đã bước vào cảnh giới Huyền Diệu, nhưng để giữ vững được nội công cảnh giới Huyền Diệu thì lại không phải chuyện dễ dàng. Nhất định phải tăng nội lực lên một mức nữa, thì mới có thể kéo dài khả năng cường hóa của cảnh giới thứ ba này (tăng 30% năng lực), tiến thêm một bước trong việc nâng cao cường độ phòng ngự của Kim Chung Tráo.

Trận chiến trong Động Hồ Ly khiến Khai Tâm nhận ra rằng, vẫn có những nguy hiểm khi chiến đấu với một tập thể. Tuy rằng hắn đã dùng Hoa Lang Ngâm và Vô Ảnh Tật Phong Cước để đánh bại một đám cao thủ của phái Trường Lạc và Lạc Vũ Môn, nhưng đó cũng là nhờ sự trợ giúp của Ngọc Lộ Hoàn mới thành công được, nếu không có Ngọc Lộ Hoàn thì hắn đã nằm lăn ra từ lâu rồi.

Mặc dù tính bộc phát của Vô Ảnh Tật Phong Cước rất mạnh, nhưng không đủ để giết chết cao thủ cảnh giới Tạo Hóa trong thời gian ngắn, lực sát thương của Hoa Lang Ngâm đủ cao, nhưng chỉ có thể ra tay trong lúc đối phương không kịp đề phòng, nếu không thì khó mà nói trước được hậu quả. Nếu có kiếm pháp hoặc đao pháp nhanh hơn chút nữa thì ngày hôm đó, chắc chắn chẳng mấy ai trong phái Trường Lạc và Lạc Vũ Môn thoát khỏi tay hắn được.

Hơn nữa…

Trận chiến Động Hồ Ly đã qua đi nhiều ngày thế rồi.

Trong "Giang hồ", cao thủ cảnh giới Huyền Diệu càng lúc càng nhiều, số người tiếp nhận nhiệm vụ để lấy võ học thượng thừa cũng đang không ngừng tăng lên và có xu thế bành trướng!

Chẳng mấy chốc, tâm pháp thượng thừa, khinh công thượng thừa và hộ thể thượng thừa sẽ trở nên tràn lan. Thời đại mà các cao thủ võ lâm bay lượn trên trời, độn thổ dưới đất sắp đến.

Nếu cứ an phận với trạng thái hiện tại thì sớm muộn gì, vị trí danh gia hàng đầu cũng chẳng còn nữa!

Sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ, Khai Tâm ngồi khoanh chân xuống trong cái nhìn chăm chú của Tiểu Bắc, vận hành theo lộ tuyến của Tinh Thần Thổ Nạp Pháp, hít vào thở ra, nội lực nhanh chóng vận hành trong khắp kinh mạch, nhanh chóng khôi phục nội lực vừa tiêu hao.

Nhưng trong mắt Tiểu Bắc, lần vận công này của lão đại rất khác, xung quanh cơ thể tối sầm lại! Dòng khí ở xung quanh điên cuồng tụ về hướng này, tốc độ rất nhanh! Loáng thoáng thấy được mấy điểm sáng nhàn nhạt bên cạnh Khai Tâm, như thể những ngôi sao lóe sáng trong đêm đen, cả người Khai Tâm như đang phiêu bồng trong bầu trời đêm ấy.

"Đây chính là tâm pháp thượng thừa cảnh giới Huyền Diệu ư?" Tiểu Bắc ngạc nhiên không thôi: "Quả nhiên là lợi hại."

Chưa đến năm phút, Khai Tâm đã hoàn thành một vòng vận hành. Chẳng những điều chỉnh trạng thái cơ thể về mức tốt nhất, mà tinh thần tỉnh táo, tâm pháp cũng tăng lên một cấp bậc.

Đây chính là tâm pháp thượng thừa cảnh giới Huyền Diệu! Ngay từ cấp một, nó đã có hiệu quả khôi phục tốt hơn nhiều so với tâm pháp thượng thừa cảnh giới Tạo Hóa trung kỳ. Đối với người vừa bước vào cảnh giới Huyền Diệu như Khai Tâm, tốc độ khôi phục của nó càng đáng ngạc nhiên hơn, chỉ nửa phút đã khôi phục đến trạng thái tốt nhất, vừa rồi chỉ là để mở rộng kinh mạch và cường hóa nội lực thôi.

Sự thật chứng minh, kết quả rất khả quan.

Với tâm pháp cảnh giới Tông Sư thông thường, sau khi vận hành hoàn chỉnh một vòng thì nhiều lắm chỉ tăng lên 0,01 điểm nội lực (một ngày có thể tăng lên nhiều nhất là ba lần), nhưng vừa rồi vận hành xong một vòng thì lại tăng lên những 0,03, như vậy thì ba năm sau, có lẽ điểm nội lực đã đạt tới 90 điểm trở lên rồi.

Cầm Ngân Lang Phá Hoàng Kiếm đang đặt trên đầu gối lên, Khai Tâm quan sát con Bạch Hổ đang đuổi theo cương thi ở cách đó không xa. Hắn vừa thay Hoàng Long Cung Phục vừa nói với Tiểu Bắc ở bên cạnh: "Cảnh giới Huyền Diệu thượng thừa khó luyện hơn nhiều, cần thời gian dài để tăng lên đến cảnh giới Tông Sư, nếu mọi người chán thì có thể đi xung quanh tìm kiếm Đề Ảnh, hoặc là về sư môn làm nhiệm vụ, có lẽ ta sẽ bế quan ở đây khoảng một tháng."

Tiểu Bắc nhìn chăm chú vào đầu ngón tay Khai Tâm, giật mình đến mức phải cứng họng há hốc: "Một tháng!? Lâu thế sao?!"

Bây giờ có Linh Hư Thể, hai con cương thi đã được luyện đến cảnh giới Huyền Diệu, cậu ta cũng sắp tới cảnh giới Huyền Diệu rồi nên đang rất mong chờ được xông xáo "Giang hồ" một phen. Bây giờ Khai Tâm nói như vậy, suýt nữa cậu ta ngã quỵ xuống đất.

Với tính cách của cậu ta, bảo cậu ta đợi ở đây một tháng thì sao mà cậu ta chịu nổi?

Khai Tâm cười nhẹ một tiếng, nhưng không giải thích gì cả.

Bây giờ đang là thời kỳ bùng nổ của nhiệm vụ thượng thừa, nếu không dùng một tháng này để tăng cường thực lực, e rằng một tháng sau hắn sẽ trở thành cao thủ bình thường. Phải biết rằng, trong ba năm kiếp trước, hắn đã cố gắng luyện công một cách điên cuồng, đến tận ba năm sau mới vượt qua được những người đó, hơn nữa, có rất nhiều những người chơi giống như hắn!

Một khi hắn cho rằng mình vô địch và bắt đầu lơ là, thì cũng chính là lúc hắn bị đào thải, bị người khác vượt qua…