Ma Long Phiên Thiên

Chương 1 : Thiên tài cùng đường (thượng)

- Tại sao? Tại sao như vậy? Đám lừa đảo các ngươi...ha ha, ha ha ha ha! Đều là dối trá!

Một tiếng cười to khàn khàn vang vọng trong trời đất thật lâu không dứt.

Trong một tòa đại điện rộng lớn âm u, ma khí dày đặc đủ khiến người nghẹt thở.

Trong chính điện có một thanh niên trẻ tuổi đang đứng, mặt mày thanh tú, khí chất trác tuyệt. Tên của hắn gọi là Phong Liệt, là đồ đệ yêu quý duy nhất của giáo chủ Ma Long giáo, một trong mười giáo phái của long huyết lục.

Từ mười năm trước, giây phút Phong Liệt đi xuống Long Hồn tế đàn, hắn đã từ một thế gia đệ tử vô danh biến thành thiên tài long võ giả nổi danh thiên hạ. Danh tiếng của hắn trong mười năm nay nhanh chóng truyền khắp long hồn đại lục, là không ai không biết!

Đi trên đường lớn, nếu có ai nhắc tới Phong Liệt thì tất cả đàn ông sẽ lộ rõ ra hâm mộ và ghen tỵ, tất cả phụ nữ không thể kiềm chế tình yêu ngưỡng mộ, tôn sùng. Vô số thiếu nữ thiếu phụ hận không thể lấy thân báo đáp, dù chỉ là sương sớm nhân duyên cũng khát khao.

Lần tìm nguồn gốc cũng vì Phong Liệt có thiên phú kinh người chưa từng có, cùng với địa vị vô cùng cao quý.

Thiên phú của Phong Liệt cực kỳ xuất sắc, có thể nói là kỳ tài xưa nay chưa từng có ai bằng, tất cả đều công nhận sự thật này. Bạn đang đọc truyện tại đọc truyện tại https://hamsach.com - www.Truyện FULL

Trên long huyết lục, người bình thường ngay cả thức tỉnh Ma Long huyết mạch trong người đều là sự xa xỉ, thế mà khi Phong Liệt thức tỉnh Ma Long huyết mạch lại được tế đàn thiên phú mạnh nhất từ Thượng Cổ Ma Long Hoàng: Ma Long Hắc Ám Chi Thân. Trong lịch sử vô số vạn năm trên long huyết lục chưa từng có điều này.

Sau đó hắn tham gia vào Ma Long giáo, được Ma Long giáo chủ chí cao vô thượng nhận làm đệ tử duy nhất.

Từ khi hắn vào Ma Long giáo đã mười năm nay hắn gần như tụ tập hết muôn ngàn yêu thương. Bình thường tu luyện cần có công pháp, chiến kỹ, đan dược, khí cụ đều là thứ tốt nhất, đãi ngộ như vậy đủ làm các đệ tử Ma Long giáo ghen ghét muốn chết.

Tất nhiên Phong Liệt cũng không khiến bất cứ ai thất vọng.

Hắn dựa vào thiên phú kinh người, chăm chỉ vượt qua người thường, tu luyện gần mười năm đã hơn người khác trăm năm, thậm chí vào càng cao thủ thần thông cảnh mà người khác vĩnh viễn khó thể đặt chân vào. Cộng thêm hắn là thân truyền đệ tử duy nhất của Ma Long giáo chủ, đại vị vô cùng cao thượng, là thiên chi kiều tử danh xứng với thật.

Dưới tình hình như vậy, tất cả mọi người đương nhiên cho rằng mai sau Phong Liệt tất nhiên sẽ trở thành Ma Long giáo chủ đời tiếp theo, chấp chưởng Ma Long giáo một trong mười giáo phái đại lục, uy lâm thiên hạ.

Nhưng vận mệnh là thứ khó mà nắm bắt. Có lẽ bởi vì Phong Liệt có may mắn quá tốt, tốt đến làm ông trời cũng ghen ghét, vậy nên ông trời đã mở ra trò đùa trí mạng với hắn.

Giờ phút này, khuôn mặt thanh tú của Phong Liệt vặn vẹo xoắn vào nhau, đôi mắt đỏ ngầu lóe sự căm hận đủ cắn thiên nuốt địa, và ẩn chứa sự không cam lòng cùng bất đắc dĩ với vận mệnh.

Tất cả điều đó là bởi vì quỹ đạo đời hắn từ nửa canh giờ trước hoàn toàn thay đổi, mọi chuyện đến quá đột ngột, quá ngoài ý muốn, thật sự không tưởng tượng nổi!

Giờ phút này, ngồi trên bảo tọa giáo chủ ở trước mặt hắn đã không là sư phụ Ma Long giáo chủ nữa, càng không là hắn mà là bạn tốt kết giao đã mười năm...Sở Huyền!

Còn sư phụ của Phong Liệt, Chiến Thiên Ma Vương là chủ của một giáo lại chỉ đứng cạnh Sở Huyền làm phông nền. Tình hình này quá mức quái dị, kỳ dị đến Sở Huyền nghĩ muốn vỡ đầu cũng không ra nguyên nhân tại sao.

Đương nhiên, đây không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất là ân sư của Phong Liệt vừa tuyên bố, sau này tính mạng và thân thể của hắn không còn thuộc về hắn nữa mà sắp là của Sở Huyền.

Sở Huyền ngồi trên bảo tọa giáo chủ mỉm cười nói:

- Phong Liệt, ngươi và ta quen nhau mười năm, phải đoạt xá ngươi, ta cũng không nhẫn tâm đâu! Nhưng bổn hoàng thân là Thượng Cổ Ma Long Hoàng chuyển thế, muốn hồi phục tu vi thượng cổ cần có thân xác ẩn chứa Ma Long Hoàng huyết mạch mới được!

- Thật bất hạnh là nhiều năm qua long hồn đại lục thức tỉnh Ma Long Hoàng huyết mạch chỉ có một mình ngươi thôi, cho nên ta không có lựa chọn nào khác! Nhưng ta sẽ không nuốt linh hồn của ngươi đâu, sau này bổn hoàng cùng ngươi một người vinh quang thì người kia cũng quang vinh theo, ngươi còn không vừa lòng sao?

Ngoài miệng y nói như là tình cảm mùi mẫn lắm nhưng khuôn mặt tươi cười bán đứng y. Y vừa nói vừa xoay chiếc nhẫn thiên long màu bạch ngọc trên tay, dường như nắm giữ hết tất cả.

Trước đây Sở Huyền và Phong Liệt mặc dù quen nhau rất hợp ý hợp lòng, nhưng y luôn không lộ chút gì ra, làm người rất điệu thấp, không ai ngờ rằng y lại có thân phận kinh người như vậy.

Rất rõ ràng, mọi chuyện là một âm mưu đã kế hoạch từ lâu.

Hơn nữa Phong Liệt lờ mờ cảm thấy biến cố xảy ra nhanh như vậy có liên quan rất lớn đến thiên long nhẫn mà Sở Huyền mới chiếm được, nếu không thì y sẽ chẳng nhanh như vậy cưỡng ép tăng cảnh giới, tu luyện đến trình độ linh hồn ly thể để nuốt hắn.

Bên cạnh Sở Huyền, ông lão toàn thân lượn lờ khói đen uy nghiêm lạnh lùng nói:

- Phong Liệt, đừng trách vi sư, có trách thì hãy oán chính ngươi thức tỉnh là Ma Long Hoàng huyết mạch, hiến thân cho Ma Long Hoàng là nghãi vụ của ngươi, cũng là may mắn của ngươi!

Ông lão ánh mắt lạnh băng nhìn Phong Liệt, giọng nói không chứa chút tình cảm. Lão là Ma Long giáo chủ chí cao vô thượng Ma Long giáo, cũng là ân sư mà Phong Liệt luôn xem như cha.

Đằng trước một người trung niên đội mặt nạ bằng đồng xanh hừ lạnh nói:

- Phong Liệt, ngày ấy bổn tọa cứu ngươi ra khỏi Phong gia cho đến hôm nay, ngươi tu luyện cần công pháp, chiến kỹ, đan dược, linh bảo đều là tốt nhất trong đệ tử, trước kia mỗi lần ngươi gây vạ dù có đâm thủng trời thì đám xương già chúng ta đều chống cho ngươi. Ngươi cho rằng chỉ dựa vào một chút thiên phú là xứng có được đãi ngộ như thế sao? Hừ, quá ngây thơ rồi!

Người này chính là Lý hộ pháp mười năm trước cứu Phong Liệt khỏi Long Hồn tế đàn của Phong gia, cũng từ lúc đó hắn mới tham gia vào Ma Long giáo.

Nghe ba người nói chuyện, Phong Liệt cảm thấy trời đất quay cuồng, đất trời tối tăm.

Hắn ngơ ngác lảo đảo lùi vài bước, lung lay sắp ngã. Hắn rực cháy lửa giận nhìn ân sư, bạn tốt, ân nhân cứu mạng của mình, liếc từng gương mặt. Ba khuôn mặt trước kia thân thiết đáng kính giờ đây xa lạ, đáng ghét như vậy! Lại nghĩ tới trước kia đủ chuyện, hắn kiềm không được cất tiếng cười to điên cuồng.

- Ha ha ha ha! Ha ha ha ha! Tốt lắm! Thì ra tất cả là ông trời chơi ta! Tốt, xem như các ngươi giỏi! Ha ha ha ha!

Cười to một lát sau Phong Liệt bỗng trầm mặt, nhìn chằm chằm Sở Huyền, nói:

- Sở Huyền, ngươi và ta luôn tình như tay chân, ngươi muốn huyết mạch thân thể của ta thì cứ lấy! Chỉ hy vọng ngươi có thể cho ta một tia linh hồn chuyển thế, có được không?

Sở Huyền cười khẽ nói:

- Ha ha, Phong huynh, cần gì xa lạ như vậy? Thân thể của ngươi sớm hòa hợp với linh hồn rồi, nếu ta chỉ đem linh hồn trú vào trong đó, muốn hoàn toàn khống chế xác thịt này thì e rằng cần thời gian khá dài! Bổn hoàng đã chờ vài chục vạn năm, chờ đến mất kiên nhẫn rồi! Vậy nên ngươi vẫn là đừng suy nghĩ nhiều nữa!