Ma Long Phiên Thiên

Chương 14 : Xuân ý vô cùng tuyệt vời


Chữ cuối cùng thốt ra rồi mi mắt Phong Liệt sụp xuống, lý trí mơ hồ, vô lực nằm trên thảm dày lót trong thùng xe.

Nhưng lúc này, mũi hắn bỗng ngửi mùi hương kỳ lạ, mùi rất đậm, dường như Phong Liệt quen với nó nhưng thoáng chốc nghĩ không ra.

Lát sau lòng hắn chợt hiện ra một cái tên "Thực Ngân Thảo'.

"Nguy rồi! Đây là vị Thực Ngân Thảo hệ ngân long!"

Phong Liệt rất sốt ruột, hắn muốn lớn tiếng kêu Lý U Nguyệt xuống ngựa, nhưng hé môi không phát ra được chút thanh âm, dần dần, hắn hoàn toàn mất ý thức.

Thực Ngân Thảo là một loại linh thảo sinh trưởng bên cạnh xương viễn cổ ngân long, vì chúng nó ẩn chứa chút hơi thở ngân long nên rất có lợi cho ngân long võ giả tu luyện.

Thực Ngân Thảo thượng đẳng thậm chí ẩn chứa một tia long uy, đối với long võ giả đỉnh cương khí cảnh đột phá thần thông cảnh tăng hiệu rõ rệt, có thể gọi là báu vật vô giá. đọc truyện tại https://hamsach.com

Thực Ngân Thảo thấp kém thì bị một số long võ giả có thân phận đặt trong thùng xe, nó tỏa ra mùi hương xem như dùng làm nước hoa, ở trên đại lục gần như thành tượng trưng cho quý tộc có thân phận, địa vị.

Nhưng khiến Phong Liệt lo âu là Thực Ngân Thảo còn kèm một hiệu quả bất ngờ là...thôi tình!

Dưới tình huống bình thường, đối với long võ giả có thể chất mạnh mẽ thì Thực Ngân Thảo không có hiệu quả lớn lắm, vận chuyển nguyên lực liền có thể dễ dàng đẩy nó ra ngoài người.

Nhưng lúc này trong thùng xe mùi Thực Ngân Thảo cực kỳ đậm đặc, đối với Phong Liệt bị trọng thương hôn mê, Lý U Nguyệt không có chút năng lực chống cự thì là tai họa to lớn.

- A! Ngươi...Ngươi làm sao vậy? Ngươi mau tỉnh lại đi!

Mới nãy Lý U Nguyệt suýt ói ra cả mật, người choáng váng mơ hồ, lúc này thấy Phong Liệt hôn mê bất tỉnh thì tinh thần rối loạn, khuôn mặt tái nhợt tràn đầy lo lắng.

Một đường đi đến, Phong Liệt sớm thành trụ cột trong lòng nàng, và là chỗ dựa duy nhất. Nàng thậm chí đã quen mùi trên người Phong Liệt, giờ đây hắn ngã xuống khiến nàng hoang mang lo sợ.

Nhưng nàng không phải cô gái bình thường, hốt hoảng một lúc sau thì dần ổn định tinh thần.

Nàng tiến lên thăm dò hơi thở của Phong Liệt, phát hiện hắn chỉ là ngất xỉu mà thôi, bát giác xoa bộ ngực thở ra hơi dài. Rồi thì nàng dốc hết sức kéo Phong Liệt đẩy vào sát thùng xe, khiến hắn nằm thoải mái chút.

Hai con long mã kéo xe rất có linh tính chạy như bay hướng phía xa Thiên Lân Thành, không cần Lý U Nguyệt chỉ huy khiến nàng bớt lo hơn.

Lúc này đã là rạng sáng, trên trời vầng trăng dần ngã về tây, ánh sao rực rỡ dần tối đi, khiến trời đất càng tối vài phần.

Trên đường đi đều là núi hoang rừng vắng, không có ai đi đường, chỉ có một chiếc xe ngựa xa hoa hai con ngựa kéo như gió lốc bay nhanh trên đường, tốc độ nhanh tựa tia chớp.

Đêm nay Lý U Nguyệt liên tục gặp chuyện giật mình, thể chất con gái yếu đuối làm nàng rất buồn ngủ, chiếc xe ngựa xa hoa xóc nảy nhè nhẹ khiến nàng bất giác thiếp ngủ.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, xe ngựa bay nhanh trong bóng đêm đen đặc, trừ tiếng vó ngựa khe khẽ ra trời đất hoàn toàn tĩnh lặng.

Vết thương trong người Phong Liệt theo linh đan diệu xuân đan dược phát huy dược hiệu thì dần ổn định lại, nội tạng bị chấn nứt cũng nhanh chóng hồi phục. Cứ tiếp tục như vậy thì không ra vài ngày sẽ hồi phục như lúc ban đầu.

Không biết trải qua bao lâu, Phong Liệt mơ hồ cảm giác có thân thể mềm mịn như ngọc chui vào ngực mình, và bàn tay mềm lạnh sờ soạng thân thể, mùi tràn ngập hương thơm nữ tính khiến lòng người say, làm đáy lòng Phong Liệt bốc lên ngọn lửa. Bất giác thân dưới Phong Liệt "Chào cờ', mông lung có khó phân biệt thật giả.

Dần dần Phong Liệt càng lúc càng thấy người nóng bức khó chịu, cổ họng khô khốc, rất khao khát có miếng nước ngọt lành làm dịu.

Đúng lúc này, đột nhiên một cái lưỡi ướt át ngọt ngào chen vào miệng hắn, Phong Liệt đang khát mạnh hút lấy, cảm thấy thể xác và tinh thần sảng khoái, muốn ngừng mà không được.

Nhưng rất nhanh , Phong Liệt không thỏa mãn chỉ như vậy, hắn dùng sức xoa nắn ôn hương nhuyễn ngọc trong người, dường như chỉ có nhét thân thể mềm mại vào ngực mình mới thấy dễ chịu chút.

Đây là bản năng nhân loại phát huy tác dụng, mặc dù kiếp trước hai mươi lăm năm Phong Liệt bảo kiếm chưa ra khỏi võ, nhưng có câu tục ngữ là: Không ăn thịt heo chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy?

Lúc trước hình ảnh Thủy Thiên Lãng và Mị Nhi đại chiến trong thùng xe sớm khắc sâu vào đầu Phong Liệt, đáy lòng hắn bản năng đã cho biết cần làm những bước nào.

Tiếp theo mắt hắn vẫn nhắm chặt, lúc mơ lúc tỉnh thô bạo lột sạch vải che đậy thân thể mềm mại trong ngực, rồi cởi quần áo mình hồi nào không hay.

Lát sau Phong Liệt đã tìm đúng vị trí hõm vào trên thân thể đối phương, eo ưỡn thẳng mạnh đâm vào. Có tiếng kinh kêu như khóc như án vang lên, hai thân thể hợp thành một.

Ngay sau đó, xe ngựa xa hoa lần thứ hai lắc lư dữ dội, nhưng nhân vật chính bên trong từ Thủy Thiên Lãng và Mị Nhi đổi thành Phong Liệt và Lý U Nguyệt, tình hình chiến đấu kịch liệt chỉ có hơn chứ không kém tiền bối. Thật là thiên diêu địa động, quần tinh loạn chiến, thiên địa thất sắc, nhật nguyệt vô quang.

Bóng đêm ngày càng đen, trên trời mặt trăng và ánh sáng hoàn toàn giấu trong bóng đêm, không ai ngờ rằng vùng ngoại ô trong hắc ám đang có cuộc đại chiến xuân sắc sảng khoái lâm li.

Dần dần, dường như hai con long mã kéo xe biết điều chậm lại, trong bóng đêm vô tận chỉ có tiếng thở dốc, rên rỉ mê người văng vẳng thật lâu không ngừng.

Đêm nay Phong Liệt mơ một giấc mộng xuân cực kỳ đẹp, ở trong mộng hắn cùng một cô gái khuynh quốc khuynh thành tuyệt sắc mây mưa, cá nước giao hòa.

Nhưng khiến hắn lấy làm lạ là cô gái xinh đẹp đó một chốc là người trong lòng Sở điệp kiếp trước, lát sau biến thành Lý U Nguyệt xinh đẹp khuynh thành, làm hắn vẫn khó thể thấy rõ ràng.

Nhưng dù là nàng nào thì Phong Liệt không thể không thừa nhận, đêm nay là đêm hắn ngủ ngon nhất cộng cả hai đời, thật không muốn tỉnh lại, chỉ muốn ngủ đến thiên trường địa cửu, biển cạn đá mòn.

Sáng sớm, mặt trời nhuộm đỏ nửa bầu trời, mây tía như gò má thiếu nữ hây hồng, làm người nhìn tinh thần vui sướng.

Trong một khu rừng thưa thớt, cây cối chọc trời, tràn ngập sương mù, đất đầy cỏ xanh, tràn ngập sắc xanh. Cành lá xum xuê có một đám chim xinh đẹp không biết tên đang líu ríu hót cho rừng cây thêm phần sống động.

Lúc này, một chiếc xe ngựa màu bạc trắng hào hoa đứng giữa rừng cây trên một bãi cỏ phì phiêu, hai con ngựa kéo xe đang cắn cỏ non, ăn ngon lành.

Đột nhiên có giọng nữ cao vút nghe rất êm tai vang trong thùng xe, làm hai con ngựa giật mình run lên, cùng ngẩng đầu nhìn xung quanh.

- A...thế này...thế này là sao? Ngươi...ngươi đã làm gì với ta vậy? Sao có thể như vậy! Hu hu~~

- Khụ khụ, ta cũng không biết! Không! Ta biết, là Thực Ngân Thảo! Trên chiếc xe này Thủy Thiên Lãng có đặt Thực Ngân Thảo, là một loại xuân dược mạn tính! Ta không phải cố ý !

- Ngươi...ngươi là tên khốn kiếp! Ngươi biết Thực Ngân Thảo thì tại sao không nói sớm chứ? Chắc chắn ngươi cố ý rồi! Nhất định là cố ý ! Ngươi bồi thường cho ta! Trả lại cho ta! Hu hu hu~~

- Á? Cái kia, a...a...ta thật tình không phải...vốn định nói cho nàng biết nhưng ngất xỉu, thế nên...nên...

- Hu hu hu~~