Ngại Gì Lên Giường

Chương 3 : Không phải là thuốc tránh thai sao

"Ai vậy?"

"Hứa Tử Ngư, là tôi, mở cửa đi." Thật sự là sợ sẽ gặp điều gì đó.

Chẳng lẽ chuyện đã qua rồi mà cũng không để cho nhau một chút không gian riêng ưh, sao âm hồn bất tán vậy, trong mơ đã không buông tha cho cô —— Đến khi tỉnh mộng cũng không bỏ qua."Đây không phải là dáng vẻ mà hắn cần có nha", Hứa Tử Ngư rối rắm suy nghĩ "Mấy năm không gặp, người đàn ông này từ vị trí quan tòa đã thành công thăng cấp trở thành sát thủ sao."

Đang do dự thì điện thoại di động vang lên, cô nhìn tên người gọi tới trên màn hình rồi thở dài. Đối mặt với tình huống như vậy không thể cố chấp được, rốt cuộc cô cũng biết được tinh thần của mình bé nhỏ đến cỡ nào, đành phải mở cửa.

Cửa mở ra cả người cô được một cái khăn tắm bao phủ tóc thì ướt chèm nhẹp, mang theo khuôn mặt mới tỉnh ngủ vẻ lười biếng giống như con mèo nhỏ vậy, trông thấy tình cảnh này khiến cho Tống Lương Thần cảm thấy ngôn ngữ của mình trở nên vô năng. Nhưng khi hắn liếc về phía đôi chân nhỏ bé đang tiếp xúc với sàn nhà mà không mang giày kia của cô, ngọn lửa giận ở trong lòng hắn liền bốc lên :"Sao lại không mang giày!"

Hả . . . . . . Lại nữa.

"Tôi. . . . . . Hắt xì, hắt xì, hắt xì. . . . . ." Liên tiếp nhảy mũi ba cái khiến cho nước mắt cùng nước mũi của Hứa Tử Ngư cũng chảy ra luôn, cô khoát khoát tay ý bảo người đàn ông đang ngoài cửa tiến vào, còn cô thì ôm lấy hộp khăn giấy sau đó ngồi lên ghế sa lon.

"Nói đi." Hứa Tử Ngư lau nước mũi, ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt "Tìm tôi có chuyện gì không?"

"Tôi. . . . . ." Tình cảnh trước mắt khiến cho Tống Lương Thần có chút cứng họng, hắn mở miệng, trên mặt còn mang theo chút lúng túng, sau đó bộ mặt chuyển sang phớt tỉnh mà nói :"Sao phòng của cậu lại loạn như vậy?"

Câu văn điển hình của Tống Lương Thần, sao cậu lại phiền phức như vậy, sao cậu không yên lặng một chút, sao cậu lại nói chuyện thô tục, sao cậu mang dép đi học. . . . . . Bình tĩnh lại, trong lòng Hứa Tử Ngư yên lặng hít sâu ba lượt, ngẩng đầu bày ra khuôn mặt tươi cười "Không còn chuyện khác nữa sao?"

Tống Lương Thần nhìn Hứa Tử Ngư một chút, không nghĩ tới cô sẽ bình tĩnh như vậy. Vốn dĩ là hắn cũng muốn nói chuyện với cô thật tốt, nhưng trước mắt thì khăn tắm cùng với mái tóc ướt nhẹp khiến cho hắn có chút cảm thấy chán :"Cậu đi thay quần áo trước đi, sau đó chúng ta nói chuyện tiếp."

Là một cô gái vui vẻ năng động, Tống Lương Thần đối với loại hành vi xì mũi này của Hứa Tử Ngư rất coi thường, nhưng là cô có thể nhìn thấy dáng vẻ không thoải mái của hắn, thì đây cũng được coi như là một loại hưởng thụ nha, ha ha ha! Cô biến thái ở trong lòng vui vẻ cười ba tiếng, đứng dậy đi vào phòng ngủ.

Có lẽ là do cô tắm quá lâu, nên cơ thể không cảm thấy thoải mái, lúc mặc quần áo cảm thấy rất chua xót cùng đau đớn, mè nheo thật lâu mới bước ra ngoài.

Lúc ra khỏi phòng cô có chút sửng sốt, còn cho là mình đi nhầm chỗ. Nhưng nhìn kỹ lại, đây chẳng phải là nhà mình sao? Nhưng chỉ là đống quần áo mà trước đó cô quăng lung tung đã được dọn dẹp và được gom lại một chỗ, đồ vật tán loạn ở trên bàn cũng đã trở về vị trí, ngay cả gối dựa lưng nằm ngang nằm dọc trên ghế sa lon cũng nằm gọn gàng thành một hàng. Bình nấu nước ở phòng bếp đang sôi phát ra tiếng ô ô, còn người đàn ông kia thì đang tắt bếp, đem nước nóng rót vào trong ly thủy tinh.

Thời điểm thấy một tràng cảnh này, lỗ mũi của Hứa Tử Ngư có chút chua. Hình tượng người đàn ông trước mắt mơ hồ giống như một cô gái đảm đang vậy.

"Cũng không biết nấu một chút nước nóng để uống."

Tống Lương Thần bưng ly nước bỏ trên bàn trà :"Khoan uống đã" hắn đưa tay cầm cái ly ngăn tay của Tử Ngư lại, dở khóc dở cười :"Còn nóng đó, đợi nguội bớt rồi uống. Lúc nào cũng mơ mơ màng màng."

"Ah" Vốn dĩ Hứa Tử Ngư cũng không muốn phản bác hắn, tuy nhiên cô phát hiện mình bị hành động gà mẹ này làm cho cảm động, trong lòng đột nhiên cảm thấy nếu cô mà gả cho hắn không đến nỗi tệ, tối thiểu cô không cần phải tự mình dọn dẹp phòng nữa.

Tống Lương Thần làm sao đoán được trong lòng cô đang tính toán cái gì chứ, tay của hắn đút vào miệng túi, nắm chặt rồi thả lỏng, cuối cùng cũng là đem vật ở trong đó lấy ra —— Đó là một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp.

Mới đầu Hứa Tử Ngư có chút sững sờ, cô không có kinh nghiệm về loại truyện này, không biết ở trong cái thành phố này bởi vì đủ loại nguyên nhân mà nhiều người ở chung một chỗ, nam nữ qua đêm không mang theo áo mưa cũng không uống thuốc trước khi hành sự, đều lấy cái này ra để phòng tránh khẩn cấp. Cô mờ mịt nhìn Tống Lương Thần một chút, sau đó đưa tay cầm cái hộp thuốc kia lên.

Ánh mắt của cô vô cùng vô tội khiến cho lòng của Tống Lương Thần cảm thấy nhói đau, trong lòng hắn cảm thấy dằn vặt không cách nào tha thứ cho bản thân mình. Nhất thời không biết nên làm sao mở miệng, hắn chỉ biết ngồi ở đó nhìn hai tay của mình đang nắm lại đến trắng bệch.

"Ah, Tôi thật ngu ngốc" Hứa Tử Ngư nhìn hộp thuốc mấy lần rồi mới phản ứng, ngẩng đầu lên nhìn hắn cười cười :"Yên tâm đi, nước nguội tôi sẽ uống ngay." Sau đó còn tự cho là hài hước bổ sung thêm một câu :"Hai viên còn lại tôi không trả cho cậu đâu, giữ lại về sau dùng tiếp."

Tống Lương Thần nhìn cô, cảm giác người ngồi đối diện với mình giống như một người xa lạ vậy. Vốn dĩ hắn nghĩ cô sẽ mắng chửi hắn, làm khó dễ hắn, nhưng cũng không nghĩ đến cô sẽ nói một câu nhẹ nhàng như vậy. Hắn cũng không biết tại sao, cô làm như vậy ngược lại càng khiến cho hắn bận tâm hơn.

"Thật xin lỗi" Hắn nói :"Nếu như cậu kết hôn với tôi, cũng không cần phải uống thuốc. . . . . ."

"Lớp trưởng, cậu thật hài hước đó." Cô gái ngồi đối diện đứng dậy, nở nụ cười điềm tĩnh :"Tôi muốn đi ngủ, cậu còn chuyện gì nữa không?"

Hắn ngẩng đầu lên nhìn cô có chút không quen, cũng thấy tình hình như vậy không còn lời nào để nói nữa, sau đó cũng đứng dậy mà nói :"Cậu bận rộn, tôi đi đây."