Ngại Gì Lên Giường

Chương 5 : Bác sĩ bây giờ thật là quái dị

Hai mắt của Hứa Tử Ngư mở to nhìn chằm chằm hai kẻ dở hơi phía trước, cũng quên luôn chuyện vết thương của mình đang được may lại.

"Xong rồi." Giọng nói ôn hòa đem toàn bộ chú ý của cô quay trở về, bác sĩ ngồi đối diện nhìn cô cười cười mà nói :"Vết thương đã may xong rồi, khoảng ba ngày đến đây cắt chỉ." Bác sĩ ngừng một chút, sau đó lấy một cây bút máy ra, trên sổ khám bệnh viết một dãy số.

"Đây là số điện thoại của tôi, nếu có vấn đề gì có thể gọi cho tôi."

Thấy cô không có phản ứng, hắn lại hỏi tiếp :"Tự mình có thể về được không?"

"Ừh, có thể có thể. Cám ơn bác sĩ!" Hứa Tử Ngư phục hồi lại tinh thần, đứng dậy rời khỏi phòng cứu cấp. Vị bác sĩ này rất giống Thích Uy, cô cẩn thận suy nghĩ một chút, ừh bộ dạng dịu dàng đó rất giống nhau.

Cô từ từ đi ra khỏi bệnh viện. Bị gió lạnh thổi vào mặt, cô lấy tay vuốt mặt mới phát hiện toàn bộ gương mặt của cô đều là nước mắt, hôm nay thật mất thể diện. Hình như đã lâu rồi không có khóc qua, không nghĩ tới lần này lại vì người ngoài mà rơi lệ. Thật ra thì cô cũng không phải sợ vì bị thương, chẳng qua là cảm thấy bản thân mình có chút vô dụng, cái thành phố xinh đẹp lạnh lùng này thỉnh thoảng động lòng người, cô cảm thấy có chút mệt.

"Đợi một chút. . . . . ."

"Hứa Tử Ngư, đợi một chút!" Giọng nói từ phía sau truyền đến khiến cho Hứa Tử Ngư kinh ngạc, xoay người lại nhìn, thì ra đó chính là vị bác sĩ đẹp trai lúc nãy.

"Bác sĩ, còn chuyện gì nữa sao?"

"Chân của cô bị thương àh?" Nghe bác sĩ nói cô mới phát hiện lòng bàn chân còn bị thương, mới vừa rồi lại quên mất. Quả nhiên thầy thuốc chính là tỉ mỉ.

"Giơ một chân lên xem nào." Đào Duy Hiên lấy miếng bông gòn thấm cồn từ trong túi nhựa ra, ngồi chồm hổm xuống giúp cô sát trùng, vết thương tuy không lớn lắm, nhưng khi xoa thuốc sát trùng và xử lý vết thương cô vẫn cảm thấy xót xa. Nàng mất thăng bằng theo bản năng vịn lấy bả vai của hắn. Đào Duy Hiên dùng băng cá nhân giúp cô dán lại vết thương, sau khi phán một tiếng "Xong rồi." Hứa Tử Ngư vội vàng buông tay ra, đồng thời cô có chút luống cuống.

Nói xong lời cám ơn, một mình cô từ từ đi trên đường. Hồi tưởng lại toàn bộ sự việc trong ngày hôm nay, tình tiết còn đặc sắc hơn so với viết tiểu thuyết nữa. Xuống tay còn có chút hung ác hơn cô, ngược nữ chính ngược nam chính, ngược các vai phụ khác.

Vào thời điểm này người đứng chờ xe ở trước cổng bệnh viện cũng rất đông, cô đứng ở đầu đường, toàn thân cô chỉ mặc một bộ đồ ngủ hoạt hình hoàn toàn không cản được gió đêm cuối xuân.

Một chiếc xe Cayenne màu đen ưu nhã dừng trước mặt, vừa vặn chặn lại tầm mắt của cô. Không có đủ tiền đi xe đó nha, cô trợn mắt, nhích chân qua bên phải một chút.

"Tít tít." Còi ô tô chợt vang lên hai cái, cô quay đầu lại, nhìn thấy bác sĩ đẹp trai lúc nãy thò đầu ra :"Đi thôi, tôi đưa cô về."

"Không dám làm phiền." Trong lòng Hứa Tử Ngư cảm thán, nghề bác sĩ bây giờ là thật có tiền, chỉ một bác sĩ của phòng cứu cấp thôi cũng đã lái Cayenne rồi, không biết đã nhận bao nhiêu tiền bồi dưỡng đây.

"Chỗ này rất khó đón được xe, chân của cô có thể đi được sao?" Bác sĩ đẹp tra vẫn còn cố thuyết phục, cô cúi đầu nhìn qua cái áo ngủ nhiều nếp nhăn cùng với cánh tay đang được băng bó của mình, chân thì khập khễnh, một lần nữa bác sĩ đẹp trai xác nhận bản thân mình không có mưu đồ xấu gì. Cho nên cô lập tức cắn răng mà hạ quyết tâm gật đầu một cái.

"Vậy thì phiền bác sĩ rồi."

Mở cửa bên ghế lái phụ ra, một luồng không khí tinh khiết thơm tho và ấm áp đập vào mặt. Cô vốn cho là trong xe của bác sĩ sẽ có mùi thuốc sát trùng.

"Ở đâu vậy?"

Hứa Tử Ngư đọc địa chỉ, xe vững vàng lao về phía trước.

"Tôi là Đào Duy Hiên."

"Àh?" Hứa Tử Ngư nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, trừng to đôi mắt của mình nhìn người bên cạnh, sau đó mới có phản ứng, hắn là đang làm tự giới thiệu bản thân mình.

"Xin chào, bác sĩ Đào."

"Không cần khách sáo như vậy." Bác sĩ cười cười, lộ ra hàm răng trắng đều:"Tôi không phải bác sĩ của phòng cứu cấp, mấy ngày nữa khi cô đi cắt chỉ, có lẽ sẽ gặp bác sĩ khác phụ trách."

"Ừh."

"Mấy ngày nay nhớ chú ý đừng để nước thấm vào, vết thương khi lành sẽ có chút ngứa ngáy cũng không nên đụng vào, có vấn đề gì thì cứ gọi điện thoại cho tôi."

"Ừh."

"Cô nghỉ ngơi một lát đi, đến nơi tôi sẽ gọi cô."

Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, thoải mái dựa vào lưng ghế ngủ. Cả ngày nay hôm nay cô cảm thấy thật sự quá mệt mỏi, cô vốn định chỉ là nhắm mắt để tránh khỏi không khí lúng túng, ai ngờ chưa được bao lâu đã ngủ mất tiêu rồi. Cũng có thể là do mùi vị ấm áp của người đàn ông bên cạnh.

Khi tỉnh lại cô vẫn còn mơ màng, không kịp phản ứng xem mình đang ở đâu, nhìn chung quang bốn phía mới phát hiện ra mình vẫn còn đang ngồi ở trong xe, bác sĩ kia vẫn còn ngồi ở ghế lái chống cằm không biết đang suy nghĩ cái gì. Đồng hồ trên xe hiển thị 23: :41 phút, cô thế mà đã ngủ hết hai giờ. Khóe miệng có chút ẩm ướt, lấy tay lau mặt, cô như vậy ngủ mà còn chảy nước miếng.

"Ngại quá, tôi ngủ quên luôn." Hứa Tử Ngư lấy tay lau khóe miệng một cái, trong lúc đó cảm thấy vô cùng xấu hổ.

"Không sao, không sao, tại tôi thấy cô ngủ say quá, nên không đành lòng gọi cô dậy." Bác sĩ từ rong trầm tư khôi phục lại tinh thần, từ trong hộc kéo rút ra một cái khăn giấy đưa cho cô, cười cười nổ máy xe.

"Đến chung cư nữa àh?"

"Đúng vậy, ở khu vực trước mặt đấy. Nhà cô ở khúc nào, tôi đưa cô đến dưới lầu."

"Ah, tôi làm sao không biết xấu hổ như vậy chứ!" Hứa Tử Ngư gãi gãi đầu, vị bác sĩ này cũng nhiệt tình quá mức rồi.

"Chân và tay của cô đều bị thương, thật bất tiện."

"Vậy chuyện này làm phiền đến bác sĩ rồi, đi thẳng quẹo trái tòa lầu số 3, đơn vị 1." Bác sĩ dừng xe ở lầu dưới, thời điểm cô mở cửa hai chân đều mềm nhũn, thiếu chút nữa liền ngã xuống. Tay mắt của Đào Duy Hiên lanh lẹ kéo cô lại, hỏi cô có cần hắn giúp một tay đưa cô lên lầu không.

Hứa Tử Ngư nói lời cám ơn với hắn, cũng lặp đi lặp lại lời cự tuyệt, hôm nay đã làm phiền bác sĩ, là một người phụ nữ độc thân, việc đặt mình vào một tình cảnh nguy hiểm cũng là chuyện bình thường.

Lên lầu cũng là một vấn đề. Đèn ở cầu thang đều là loại đèn cảm ứng âm thanh, nhưng đã có chút cũ kỹ, nếu không phát ra tiếng thật lớn thì căn bản là không sáng lên được. Thời điểm này hàng xóm cũng đều đã ngủ say rồi, cô không nỡ làm ồn mọi người cho nên đành phải cố gắng vịn cầu thang mà từ từ bớc lên. Thời điểm lên đến lầu năm cô nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, đèn vừa sáng lên dọa cô sợ hết hồn thiếu chút nữa là hét to một tiếng, một người đàn ông đang ngồi trên bậc cầu thang trước cửa nhà mình, hắn đang ngẩng đầu lên nhìn cô.

diepdiep : Các bạn đoán xem Hứa Tử Ngư trông thấy ai đang ngồi ở trước cửa nhà cô ấy? Sau đó chuyện gì sẽ xảy ra? Các bạn có muốn biết tiếp không ? Nhớ đón đọc chương tiếp nhé hi hi