Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Chương 98

Đối với sự trầm mặc của Đoạn Thừa Phong, cổ đông trong phòng họp đều vô cùng hài lòng, nhìn dáng dấp kia thì chắc chắn là Diệp lão nói đúng, tổng giám đốc căn bản cũng không có tìm được công ty Đại Kim Chủ có thể giúp, xem ra hôm nay vị trí tổng giám đốc này đã định là của ông ta rồi.

Đoạn Thừa Phong cứ ngồi lẳng lặng như vậy, mắt lạnh quan sát các vị cổ đông đang ngồi kia, không có chút kinh hoảng nào, những điều bọn họ nói ra ở đây đều nằm trong sự dự liệu của hắn, nhưng hắn cũng không có cách giải quyết, điều duy nhất có thể làm chỉ là tận lực kéo dài thời gian mà thôi.

"Thế nào? Tổng giám đốc không có gì để nói cho chúng tôi sao? Bộ dáng như vậy rất khó làm cho người tin phục đó, các vị nói xem có đúng không?" Diệp lão mặt không vẻ gì hỏi.

Hừ. . . . . . Lão hồ ly, rốt cuộc đã lộ ra cái đuôi hồ ly, nghĩ lấy thân phận cổ đồng uy hiếp hắn, quả thật cũng quá tự đề cao mình rồi, Đoạn Thừa Phong thầm nghĩ.

Đại bộ phận cổ động đang ngồi tại đây đều nhao nhao mà gật đầu đồng ý, tất cả mọi người lo lắng gật đầu chậm sẽ khiến cho Diệp lão không hài lòng, dù sao theo tình hình hôm nay xem ra, Diệp lão nhất định sẽ ngồi lên ghế tổng giám đốc, mọi người dĩ nhiên rối rít nịnh bợ ông ta. Chỉ có số ít mấy vị ủng hộ Đoạn Thừa Phong vẫn kiên định đối với hành động của bọn họ thì xì mũi coi thường, không hề gật đầu đồng ý.

Đối với sự việc lần này, Đoạn Thừa Phong âm thầm ghi nhớ tên tuổi của mấy người kia, xem ra bên trong công ty vẫn có vài người hiểu rõ lý lẽ nhất định, nếu như hắn có thể vượt qua cửa ải khó khăn lần này, hắn nhất định sẽ cất nhắc mấy người kia.

Cảm thấy điện thoại trong túi quần đang rung lên, Đoạn Thừa Phong lặng lẽ lấy điện thoại di động ra xem, trong đôi mắt hiện lên sắc thái vui mừng khó hiểu.

"Tổng giám đốc không nói lời nào? Chính là đồng ý từ chức? Như vậy hiện tại tôi lấy thân phận cổ đồng lớn thứ hai của công ty tuyên bố. . . . . ." Diệp lão không kịp chờ đợi mở miệng nói, trong giọng nói còn kèm theo cả sự hưng phấn cùng kích động.

"Khoan, Diệp lão cũng thật thích nói thay lời người khác đi! Chẳng lẽ là bởi vì lớn tuổi, cho nên không nhớ rõ tôi còn chưa có mở miệng nói gì? Tập đoàn lớn mà tôi liên lạc đã đứng ngoài cửa phòng họp rồi, nếu như mọi người nhất định muốn gặp, vậy thì cũng nên gặp qua đi! Nếu không sẽ lại có người dùng thân phận cổ đông áp bức người." Đoạn Thừa Phong trào phúng ám chỉ.

"Hừ. . . . . Nếu cậu thật sự có thể mời được một tập đoàn lớn trợ giúp công ty vượt qua cửa ải khó khăn này, chúng tôi liền tâm phục khẩu phục, nhất định sẽ tự động chào từ biệt." Diệp lão phách lối nói, nhãi con ngu ngốc, đến thời khắc mấu chốt này rồi mà còn cố nói láo, ông liền liếc mắt một chút xem hắn mời diễn viên nơi nào đến diễn màn kịch này.

Nghe được lời Đoạn Thừa Phong nói, Diệp lão ngồi rất trấn định, không có chút lo lắng nào, những cổ đông khác thì lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy, nhìn bộ dáng bây giờ của tổng giám đốc không giống như là đang nói dối, trời ạ, nếu là bọn họ chọn sai đối tượng ủng hộ rồi thì làm thế nào? Trong phòng họp bắt đầu xuất hiện náo động nho nhỏ.

Ánh mắt Diệp lão nghiêm nghị quét về phía đám cổ đông gấp gáp kia một cái, mọi người rối rít lắng xuống, ánh mắt rét lạnh của Đoạn Thừa Phong thấy tất cả, buồn cười nhíu mày, sao ánh mắt của đám cổ đông này giống như là chuột thấy mèo vậy.

Cốc cốc cốc. . . . . .

"Mời vào!" Đoạn Thừa Phong trầm thấp lên tiếng.

Tiểu thư thư ký dẫn một đám người mặc tây trang tiến vào phòng họp, cầm đầu là một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính gọng vàng.

Vừa rồi thư ký gởi nhắn tin cho hắn nói có một người đàn ông tự xưng là phụ tá của tổng giám đốc tập đoàn Thánh Hoàng, tới bàn về sự hợp tác của Thánh Hoàng và Đoạn Thị, điều này thực để cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn, hắn cũng chưa từng có quan hệ hay giao tình gì với người của tập đoàn Thánh Hoàng. Nhưng tại sao thời điểm khi hắn cần trợ giúp nhất, bọn họ lại tới trợ giúp đây?

Đoạn Thừa Phong âm thầm quan sát người trước mắt, anh ta hẳn là người dẫn đầu, người đàn ông tuổi chừng 27, 28, một đầu tóc ngắn gọn gàng, áo sơ mi trắng cổ áo khẽ rộng mở, ống tay áo áo sơ mi được xắn lên quá nửa ống tay, lộ ra làn da màu lúa mì, đôi mắt thâm thúy có hồn, sống mũi cao thẳng, đôi môi hấp dẫn, đặc biệt là khi được phối hợp chung một chỗ, càng thêm giống như một tác phẩm hoàn mỹ của thượng đế.

Giữa lúc Đoạn Thừa Phong quan sát Lý Khang, anh ta cũng đang quan sát Đoạn Thừa Phong, người đàn ông ở trước mặt chính là tổng giám đốc của Đoạn thị? Dáng dấp thật không có xuất sắc như tổng giám đốc của bọn họ.

Gương mặt trơn bóng có vẻ trắng nõn khác thường có lẽ là do thời gian dài bị bệnh, lộ rõ góc cạnh anh tuấn lạnh lùng; tròng mắt màu xanh dương thâm thúy, nhuốm sắc màu mê người; lông mày dài rậm, mũi cao thẳng, hình dạng đôi môi tuyệt mỹ, không chút nài không bộc lộ sự đàng hoàng mà cao quý cùng ưu nhã, một đầu tóc ngắn vàng óng ánh rậm rạp cũng có loại cuồng dã làm cho người ta khó mà kháng cự.

Tổng giám đốc Đoạn thị là con lai? Lý Khang khẽ nhíu mày, anh cũng không biết vì cái gì mà tổng giám đốc lại kêu anh tới trợ giúp Đoạn thị, tổng giám đốc không phải là chưa từng lui tới riêng tư gì với Đoạn thị sao, cho dù là lui tới trên phương diện làm ăn cũng không có, hơn nữa thời điểm nghe tổng giám đốc phân phó làm chuyện này, anh hình như cảm thấy vẻ mặt của tổng giám đốc là nghiến răng nghiến lợi mà nói, thật là kỳ quái! Chỉ là tâm tư của tổng giám đốc anh cũng không thể tùy tiện suy đoán ra được.

Vẻ mặt Diệp lão vốn là đang trấn định trong nháy mắt nhìn thấy Lý Khang liền hỏng mất, Lý Khang là ai? Tướng yêu của tổng giám đốc tập đoàn Thánh Hoàng, năng lực siêu quần, ở trên thương trường ai mà không biết hắn? Chỉ cần hắn xuất hiện, cũng chính là đại biểu tổng giám đốc của Thánh Hoàng xuất hiện. Những cổ đông khác vừa rồi mới giả bộ trấn định lại sau khi nhìn thấy Diệp lão biến sắc mặt, trong nháy mắt nóng nảy lo lắng, xem ra bọn họ thật sự cược nhầm cửa rồi.

"Tổng giám đốc Đoạn, chào anh! Tôi là phụ tá Lý Khang của tổng giám đốc tập đoàn Thánh Hoàng, tôi đem phương án hợp tác của Thánh Hoàng với quý công ty tới, hi vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ!" Lý Khang đưa tay phải ra nói, mặt không biến sắc quét một vòng những người khác trong phòng họp.

"Phụ tá Lý, rất hân hạnh được biết anh, hợp tác vui vẻ! Mời ngồi!" Đoạn Thừa Phong đưa tay trái ra bắt tay phải Lý Khang, dẫn anh ta đi về phía chỗ ngồi bên cạnh nói.

"Giám đốc Đoạn, đây là phương án hợp tác giữa chúng ta, nếu như anh đồng ý, tập đoàn Thánh Hoàng sẽ vô điều kiện đem toàn lực giải quyết vấn đề thiếu hụt tài chính của Đoàn thị." Lý Khang thân sĩ gật đầu một cái, sau đó từ trong tay thư ký phía sau cầm lấy tài liệu đưa qua cho Đoạn Thừa Phong, đây rõ rành rành là chuyện tốt, chỉ cần là người khôn ngoan đều sẽ ký hợp đồng hợp tác này, trừ phi đối phương là kẻ ngu, anh đi theo bên cạnh tổng giám đốc lâu như vậy cho tới bây giờ chưa từng thấy qua tổng giám đốc để cho đối phương chiếm lợi ích nhiều như vậy, thật sự là kỳ quái, lẽ nào Đoạn Thừa Phong biết tổng giám đốc, nhìn biểu tình của đối phương lại không giống.

Đoạn Thừa Phong cầm lấy tài liệu trong tay Lý Khang lật xem, theo thời gian trôi qua, chân mày hắn nhíu càng sâu, trong lòng nghi vấn tại sao tập đoàn Thánh Hoàng lại giúp mình vô điều kiện như vậy, hơn nữa cái phương án này có thể nói là Đoạn thị bọn họ thu lợi tương đối nhiều, trong truyền thuyết tổng giám đốc thần bí Hoàng Phu Tuyệt của tập đoàn Thánh Hoàng trên thương trường cũng không phải là người nhân từ, vậy anh ta làm như vậy có mục đích gì? Nhưng lúc này hắn không được phép suy nghĩ nhiều, các vị cổ đông trước mắt đang mơ ước cái ghế tổng giám đốc, chỉ có ký hợp đồng này, về sau Đoạn thị mới có thể hoàn toàn theo phương thức thống trị của hắn mà phát triển ngày càng huy hoàng.

Đoạn Thừa Phong không nói hai lời, lập tức cầm bút lên, ở trên hợp đồng rồng bay phượng múa ký tên của mình.

Diệp lão nhất thời gấp đến thở không ra hơi, nhìn Đoạn Thừa Phong ký tên, hi vọng của ông ta đã thất bại, nhất thời thở phì phò đứng dậy chuẩn bị rời khỏi phòng họp, thấy động tác của Diệp lão, một bộ phận cổ đông cũng rối rít noi theo.

"Đợi chút. . . . . . Diệp lão hẳn không có quên những lời vừa rồi nói chứ!" giọng nói như quỷ mị của Đoạn Thừa Phong vang lên giữa lúc Diệp lão sắp bước ra tới cửa

"Diệp lão nói? Là nói cái gì? Diệp lão nói luôn luôn sẽ không quên." Một cổ đông nghi ngờ nói, hắn lập tức bị đồng nghiệp bên cạnh gõ một cái vào đầu.

Nghe thế, Diệp lão trong nháy mắt tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, giận dữ hét: "Lời của tôi nói từ trước đến giờ luôn một lời đã định, về phần đơn xin từ chức tôi sẽ cho người gửi tới sau." Nhìn tình hình hôm nay ông ta nhất định là phải rời khỏi Đoàn thị rồi, nếu không sẽ khó khiến cho người ta phục.

"Tôi không có ý tứ muốn Diệp lão từ chức, vừa rồi tôi chỉ nói là Diệp lão lớn tuổi, là thời điểm nên về hưu hưởng phúc rồi, về phần đơn xin từ chức, Diệp lão cũng không cần làm vậy." Đoạn Thừa Phong cười nói, dù sao đối phương cũng đã theo cha cùng nhau gây dựng Đoạn thị, không có công lao cũng có khổ lao, tin tưởng cha nhất định không hy vọng mình đối với huynh đệ của ông ấy đuổi tận giết tuyệt.

"Lão phu biết, chuyện trong công ty tổng giám đốc làm chủ đi!" Diệp lão bình thản nói, thật ra thì nội tâm đã sớm lăn lộn, nói không cảm động đều là gạt người, dù sao những năm gần đây, ba đại cổ đông bọn họ vẫn o ép những quyết sách của tổng giám đốc, không nghĩ tới cậu ta thế nhưng mặc kệ hiềm khích lúc trước, sự độ lượng của cậu ta thực làm cho người ta kính nể, xem ra thật sự là giang sơn rộng lớn có người tài xuất hiện, Trường Giang sóng sau đè sóng trước, bọn họ già rồi, bây giờ là thiên hạ của người tuổi trẻ, Diệp lão suy nghĩ một chút, ít nhất hiện tại ông không phải là bị người ta đuổi việc, danh dự vẫn được bảo toàn, có tức cũng phải thuận theo thôi, cất bước rời khỏi phòng họp.

Sau khi Diệp lão đi, những cổ đông khác trong nội tâm âm thầm lo lắng, vừa rồi Diệp lão nói nếu như tổng giám đốc tìm được công ty Đại Kim Chủ trợ giúp, bọn họ sẽ phải từ chức theo Diệp lão, hiện tại Diệp lão đi rồi, tổng giám đốc sẽ lại lần nữa nắm quyền, không biết là nhậm chức rồi có đuổi việc bọn họ hay không, dù sao mới vừa rồi là bọn họ uy hiếp tổng giám đốc.

"Tan họp đi, hi vọng mọi người làm tốt bổn phận của chính mình." Đoạn Thừa Phong nói, nhân vật lợi hại đi rồi, những người khác không tạo nổi gió lớn, huống chi chiêu này của hắn chính là thu mua lòng người, tin tưởng bọn họ về sau cũng không dám quá càn rỡ nữa.

Những cổ đông khác nghe được lời Đoạn Thừa Phong nói, kích động đi ra khỏi phòng họp, xem ra chén cơm của bọn họ đã bảo vệ được rồi.

Trong phòng họp rộng lớn nháy mắt chỉ còn lại Đoạn Thừa Phong và nhóm người Lý Khang mang tới.

"Phụ tá Lý, không ngại nói chuyện với tôi một chút chứ?" Đoạn Thừa Phong lễ phép hỏi, trong lòng hắn còn có rất nhiều nghi vấn muốn biết, dự án hợp tác lần này có thực là từ trên trời rơi xuống hay không, hắn bắt đầu có chút mê mang, Tổng giám đốc Hoàng làm như vậy rốt cuộc có ý gì, có lẽ Lý Khang sẽ biết, dù sao Lý Khang là phụ tá anh ta tín nhiệm nhất.

"Tổng giám đốc Đoạn, nếu như anh muốn phải hỏi về nội dung phương án lần hợp tác này, tôi có thể thảo luận với anh, nhưng nếu như anh muốn hỏi tại sao tổng giám đốc của chúng tôi lại đưa ra một phương án như vậy, hơn nữa còn để cho Đoàn thị của các vị vô duyên vô cớ thu lợi nhiều như vậy, thì tôi không cách nào cho anh một cái đáp án, bởi vì tôi cũng không biết tình huống cụ thể, đây là tổng giám đốc tự mình ra lệnh." Lý Khang cười nói, lúc ấy chính anh cũng rất kinh ngạc.

"Ách. . . . . . Tôi hiểu rồi, lần này vất vả cho anh rồi." Đoạn Thừa Phong cùng từ tốn nói, không nghĩ tới phụ tá của tống giám đốc tập đoàn Thánh Hoàng thế nhưng trả lời vấn đề của hắn trực tiếp như vậy, xem ra phải tự mình đi bái phỏng tổng giám đốc của bọn họ mới có thể biết đáp án.