Thứ Nữ

Chương 196 : Phiên Ngoại 23

Lãnh Hoa Đình cùng Cẩm Nương dẫn Dương ca nhi và Anh tỷ nhi trở về phủ, dọc theo đường đi, Dương ca nhi một bộ dáng tâm sự nặng nề, Cẩm Nương nhìn thấy mà buồn cười, Dương ca nhi suy cho cùng cũng là đứa nhỏ, mới mười ba tuổi, nhanh như vậy đã bắt tuyển chọn thê tử tương lai , xác thực có chút khó xử hắn, hơn nữa, trẻ con tâm tính cũng không trưởng thành, chuyện tình cảm cũng không phải chỉ đơn giản là thêm hay bớt người, đến tột cùng hắn sẽ thích ai vẫn còn chưa biết được.

Vỗ vỗ bả vai Dương ca nhi, Cẩm Nương cười hỏi: "Thế nào, thoáng cái được rồi hai nàng dâu vui đến ngốc rồi hả?"

Dương ca nhi nhíu mày chu miêng nói: "Nương. . . . . ." hai má hồng lên, cúi đầu xuống, có chút không được tự nhiên, vẫn còn dáng vẻ tâm thần không yên .

Cẩm Nương nhìn thấy liền có chút ít thương yêu, đang muốn lên tiếng, thì Lãnh hoa Đình lại lắc lắc đầu, "Hắn còn nhỏ, chuyện trọng đại, sợ là hắn trong lòng hắn còn không suy nghĩ cẩn thận đâu, nàng cũng đừng buộc hắn, mới vừa rồi hoàng thượng hoàng hậu cũng không lời nói ấn định, tương lai như thế nào vẫn để bọn chúng từ từ quyết định đi."

Anh tỷ nhi lại là có chút khinh thường nhìn Dương ca nhi một cái nói: "Ca ca khi nào trở nên đàn bà thế, ngươi thích công chúa tỷ tỷ thì chọn công chúa tỷ tỷ, thích Uyển tỷ tỷ thì chọn Uyển tỷ tỷ, một chân đạp hai điều thuyền như vậy là sao?" Quay đầu qua, nàng giận nhìn Cẩm Nương một cái nói: "Nương à người làm việc cũng quá không công bình rồi, ngài từ nhỏ liền giáo dục nữ nhi, phải có tự ái tự trọng, nếu gả thì phải gả cho người chung tình chung thủy, người phản đối nam tử tam thê tứ thiếp, phụ thân đối với Nương thật là tốt, chúng con đều nhìn thấy được, cũng rất hâm mộ người, thế nào đến trên người ca ca, ngài liền thay đổi chứ, làm sao có thể để ca ca vừa cưới công chúa, vừa cưới Uyển tỷ tỷ, như thế đối với công chúa và Uyển tỷ tỷ thật không công bình. . . . . ."

Cẩm Nương nghe được liền chấn động, trong lòng cũng áy náy, có lẽ là do tấm lòng cha mẹ, làm người mẹ, đạo lý lớn đềuhiểu, nhưng đến trên người con gái nhà mình, thì sẽ vì tư lợi, mà phạm phải hồ đồ, nghĩ lại hai cái cô bé kia mình đều thích, cả hai đều có cá tính, đều có chỗ khả ái, nhưng cũng đều có các khuyết điểm, tương lai cuộc sống để bọn nhỏ tự mình chọn thôi. . . . . .

"Dương ca nhi, Anh tỷ nhi nói vậy cũng đúng, trên chuyện này, Nương quả thật chỉ nghĩ đến lợi ích của các con, mà không có suy nghĩ thay công chúa và Uyển tỷ nhi, nương vốn cũng không muốn ai trong hai đứa có bất kỳ chuyện thương tâm nào. . . . . . Nương. . . . . . Xác thực cũng còn nhớ là con có thể chỉ cưới một người thôi, trong suy nghĩ của nương tình cảm chỉ có thể là duy nhất , nếu như thích một người, cũng sẽ không có nhiều tấm lòng, đi vui vẻ với mốt người khác. . . . . . Con hiểu ý nương không ?"

Dương ca nhi cúi đầu càng thêm thấp rồi, đôi mày rậm thanh tú giống Lãnh hoa Đình đang nhíu chặt, Cẩm Nương thở dài một hơi, không quấy nhiễu hắn nữa, có một số việc, nên để chính hắn suy nghĩ cẩn thận mới được.

Lãnh hoa Đình lặng lẽ kéo tay áo của Cẩm Nương, Cẩm Nương mới vừa nói, thích một người, thì không có lòng dạ để dung nạp những người khác, lời nói này để hắn nghe thấy rất là vui vẻ, tuy Cẩm Nương nói thế có lẽ chỉ muốn muốn dạy dỗ Dương ca nhi mà thôi, lại không nghĩ đến, lời này bị Lãnh hoa Đình nghe, chính là lời nói tỏ tình dễ nghe nhất thiên hạ, bọn họ là vợ chồng nhiều năm, giờ phút này hắn vẫn cảm xúc mênh mông, tình ý trong mắt lưu chuyển, chăm chú nhìn lại thấy nhi nữ đang quan tâm nhìn mình, lại nhìn thấy phong vận của thê tử, thì càng xem càng vui vẻ, năm ấy chỉ mang lòng đùa cợt mà cưới cô gái này, thế nhưng đã trở thành tình yêu cả đời hắn, là duyên phận, cũng là vận may a.

Cẩm Nương bị ánh mắt nóng bỏng kia nhìn chăm chú thì có chút e thẹn, không khỏi nhìn nhi nữ một cái, rồi không được tự nhiên mà rụt tay, yêu nghiệt này, đang ở trước mặt bọn nhỏ, cũng không biết thu liễm một chút, hoàn toàn không có dáng vẻ phụ thân thường ngày, để bọn nhỏ phát hiện, có thể bị mất thể diện đó.

Lãnh Hoa Đình lại là thản nhiên cười, trên tay tăng thêm lực đạo, đem cẩm mẹ ôi tay cầm được chặt hơn rồi, phảng phất lúc đó cả cũng không nguyện ý nữa rời khỏi.

Anh tỷ nhi cũng cảm giác được tình ý giữa cha mẹ, trong lòng trái lại rất cao hứng, bên tai lại nghĩ tới thái tử nói, hắn. . . . . . Tương lai cũng sẽ đối đãi nàng như phụ thân đối với Nương sao? Tương lai, mình cũng có thể có một tướng công chung tình trước sao như một không?

Trở lại trong phủ, một nhà bốn miệng vừa lúc đụng phải Hạo ca nhi đang đến cửa nghênh đón, trong mấy hài tử, Cẩm Nương đối với Hạo ca nhi luôn mềm lòng nhất, hài tử này từ nhỏ liền không khiến người khác phải lo lắng, cho tới bây giờ cũng không ầm ĩ không nháo, tuổi nho nhỏ liền lộ ra vẽ trầm tĩnh cẩn thận, lại mang một bộ dáng ôn nhuận nho nhã, suốt ngày đều mĩm cười thân thiết ấm áp, đối với ai cũng không phát ra tính tình, trên dưới trong phủ, nhị thiếu gia là được lòng người nhất, ở trong phủ người có duyên được yêu thích, không ai mà không thích chính là Hạo ca nhi .

Tiểu Hạo ca nhi thấy cha mẹ huynh tỷ cùng nhau trở về, thì cười ra đón, cung kính hành lễ cho Lãnh hoa Đình cùng Cẩm Nương, hài tử mười tuổi liền cho người ta cảm giác Ngọc thụ lâm phong, tuấn mỹ vô trù, Cẩm Nương càng nhìn con trai của mình càng thuận mắt, không đợi Hạo ca nhi cúi thắt lưng xuống, nàng liền đem hắn ôm vào trong lòng, ở trên trán hắn hôn mạnh một cái, đáng thương Tiểu Hạo ca nhi ôm lấy tráng, bộ dáng vẻ người lớn trước sau như một nhất thời bị mẹ hắn hôn mà tan vỡ, không đường chọn lựa chỉ phải nghiên đầu, giận nói: "Nương à, trẻ thơ mười tuổi, đã không phải là tiểu hài tử rồi."

Cẩm Nương nhìn bộ dạng Hạo ca nhi dở khóc dở cười, dáng vẻ thì buồn bực vạn phần , nàng cười đến không khép miệng, nàng ưa thích nhất là nhìn dáng vẻ của Hạo ca nhi bị mình phá vỡ, tiểu hài tử nha, thì nên hoạt bát ngây thơ một chút, tuổi còn nhỏ, mà giống như Tiểu đại nhân, không thấy mệt sao?

Dương ca nhi một tay kéo tay Hạo ca nhi xuống, thuận tay đem hắn từ trong lòng Cẩm Nương giải cứu đi, "Tiểu đệ hôm nay sao được về sớm như thế?"

Hạo ca nhi cảm kích liếc nhìn Dương ca nhi, trên khuôn mặt liền hồi phục nụ cười ôn nhuận, nhỏ giọng nói: "Tiên sinh hôm nay đưa bài tập về nhà ta đã làm xong, Linh tỷ tỷ nàng ở trong phòng cha mẹ đợi đó, hình như là có việc gấp gì, ta cho là bá mẫu bên kia xảy ra chuyện gì, cho nên, liền đến bên này chờ mọi người."

Anh tỷ nhi nghe thì nhanh chóng tiến lên kéo tay Hạo ca nhi nói: "Linh tỷ tỷ vẫn không chịu theo nhà chúng ta cùng nhau đi Giang Nam sao? Tiểu đệ, chúng ta lại đi khuyên Linh tỷ tỷ đi, để nàng một mình ở kinh thành, trong lòng cha mẹ khẳng định sẽ không yên."

Ba đứa bé cười cùng nhau chạy rước, Cẩm Nương lông mày nhăn nhíu, Linh tỷ nhi không chịu đi Giang Nam, thật ra là chuyện gì, cũng không biết đứa bé kia đến tột cùng là nghĩ như thế nào, lại không chịu đi Tôn gia, hôm nay lão thái thái thân thể còn khỏe mạnh, mẹ mình đã sớm phù chánh, thành chính thất của phụ thân , nếu Linh tỷ nhi đi Tôn gia, sẽ rất được chiếu cố, nhưng hài tử này. . . . . . Nhìn mới mười hai tuổi, nhưng lại chút lòng dạ, nếu nàng không muốn nói ra, người khác rất khó biết, hơn nữa, nàng vẫn biết điều hiểu chuyện, mình luôn thương tình nàng không phụ không mẫu, cho nên đặc biệt thương nàng, nếu nàng chịu đem ý nghĩ trong lòng nói rõ thì còn dễ một chút, nhưng mà, nghĩ mọi biện pháp, cũng không hỏi được nguyên do.

Linh tỷ nhi thấy Anh tỷ nhi cùng huynh đệ Dương ca nhi vui vẻ trở về, thì liền cười hỏi: "Muội muội cao hứng như thế, chắc lại được Hoàng hậu nương nương thưởng tứ tốt gì rồi?"

Anh tỷ nhi đối với việc trong hoàng cung thưởng đồ cũng không quá để ý, từ nhỏ đã bị thưởng quen rồi, nhiều lần nên thấy bình thường, bất quá, Linh tỷ nhi cũng rất ít nhận được hoàng thất ban thưởng, nên vừa nghe nàng nói như thế, thì nhanh chóng đem mấy vòng tay mình được trong cung ban thưởng ra, chân thành địa nói: "... đây này, tỷ tỷ nhìn xem thích cái nào, thì lấy chút ít đi đi."

Anh tỷ nhi rất hào phóng, từ nhỏ được cái gì liền đem chia một chút cho Linh tỷ nhi, Linh tỷ nhi cũng thường sẽ chọn một vài món mà mình thích, những chuyện này vốn cũng không có vấn đề gì, nhưng mà lúc này, Linh tỷ nhi nghe thấy lời này hai má liền tái đi, trong mắt xẹt qua một tia u ám, cười khổ nói: "Đây là nương nương thưởng cho ngươi, ta không tiện lấy, muội muội vẫn nên thu hồi về đi, nhất là đồ Kiền ca ca đưa cho ngươi, ngươi nên cẩn thận cất giữ mới đúng."

Anh tỷ nghe thì cảm thấy kỳ quái, cho là Linh tỷ nhi đang khách khí, hai tay cầm đồ liền đưa tới phía trước: "Thái tử ca ca hôm nay không có tặng ta cái gì cái gì, hắn. . . . . ." Nói đến chỗ này, Anh tỷ nhi nhớ tới hôm nay ở trong cung, lúc thái tử nói những lời kia, nàng dù sao cũng là con gái, lần đầu tiên có nam tử đối với mình nói những lời biểu lộ dù sao cũng sẽ xấu hổ .

Linh tỷ nhi nhìn Anh tỷ nhi xưa nay đại đại liệt liệt nhưng khi nói đến thái tử , hiếm thấy vẻ xấu hỗ này, trong lòng liền chấn động, sắc mặt xanh hơn một chút, nụ cười đều có chút cứng lại: "Hắn như thế nào, chẳng lẽ Kiền ca ca lại đi khi dễ ngươi sao?"

Anh tỷ nhi nghe được thì xấu hỗ hơn, đưa thứ trong tay hướng Linh tỷ nhi nhét, rồi xoay người bỏ chạy, vừa chạy vừa nói: "Nha, dù sao cái này cũng đưa cho ngươi, hắn. . . . . . Hắn như thế nào cũng không liên quan đến ta."

Nhìn bóng lưng Anh tỷ nhi đi xa, Linh tỷ nhi có chút hoảng hốt, quay đầu nhìn thấy ánh mắt trong suốt của Dương ca nhi, bên trong còn chứa một tia tìm tòi nghiên cứu, ánh mắt nàng lóe lên, "Ca ca sắpđi Giang Nam rồi, nhưng mà Kiền ca ca cùng công chúa muội muội thì sao?"

"Đúng vậy a, Linh muội cũng theo chúng ta đi đi, thái tử cùng công chúa cũng sẽ cùng cả nhà chúng ta Giang Nam đó." Dương ca nhi nhìn Linh tỷ nhi chằm chằm, rồi tùy ý nói.

Linh tỷ nhi nghe được ánh mắt liền lóe lên, nghi ngờ hỏi: "Thái tử cũng sẽ đi? Sao có thể chứ, hắn không phải giúp lấy hoàng thượng quản lý việc triều chính sao?"

Dương ca nhi nghe thấy thì cười to: "Hắn a, có người không nỡ rời xa, vì nàng, thái tử cũng không muốn làm nữa."

Hạo ca nhi nghe thấy cũng hồ đồ, tin tức này quá mức chấn động, hắn không khỏi nhìn Dương ca nhi một cái, một bộ dáng trong lòng hiểu rõ, bộ dạng già dặn nói: "Thật sự sao? Kiền ca ca là vì tỷ tỷ mà muốn đi Giang Nam a."

Linh tỷ nhi nghe lời này, cũng không ở lại nổi nữa, xoay người liền đi ra ngoài.