Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Tổng Tài

Chương 6 : Một giờ ba triệu

Tiêu Mộc Diên bị Thịnh Trình Việt nhìn đến mức toàn thân mất tự nhiên, nhất là đôi mắt thâm thúy mà tràn đầy lạnh lùng của anh.

"Tiêu Mộc Diên! Bưng cà phê tới đây." Thịnh Trình Việt lãnh đạm nói, đồng thời cũng để xuống ly cà phê trong tay kia.

Tiêu Mộc Diên cảm giác được ánh mắt nóng bỏng của cô thư ký bên cạnh Thịnh Trình Việt. Cô biết, đó là tức giận.

Thịnh Trình Việt nhận lấy cà phê trong tay Tiêu Mộc Diên, ngón tay thon dài khi nhận lấy ly cà nhẹ vuốt qua ngón tay cô, anh rõ ràng cảm giác được cơ thể cô trong nháy mắt đó cứng ngắc.

Đôi mắt thâm thúy lại trầm hơn một chút, nhìn chằm chằm Tiêu Mộc Diên, nhẹ nhàng thưởng thức cà phê cô pha. Mới nhấp vào, đầu tiên là hơi đắng, trong cà phê không cho thêm gì cả, ngay sau đó mới là đến hương vị ngọt ngào, không thể không nói, cà phê cô pha uống rất ngon.

"Sau này do cô pha cà phê cho tôi, vẫn là hương vị này." Thịnh Trình Việt thản nhiên nói, dứt lời, liền cúi đầu xem văn kiện, giống như bên cạnh không có ai vậy.

Tiêu Mộc Diên liền sững sờ đứng ở đó, đây là muốn cô làm gì? Tiến cũng không được, thoái cũng không xong, cô cứ đứng ngơ ngác như vậy hai giờ đồng hồ, cho đến giờ nghỉ ngơi buổi trưa, chân cô cũng đứng đến tê rần. Xem ra công việc thư ký này quả thật không dễ làm. Có điều nhìn lương tháng hơn chín mươi triệu, cô nhịn.

"Mộng Huyên, cô có thể đi, Tiêu Mộc Diên, cô đi pha cho tôi một ly cà phê!" Ngay khi Tiêu Mộc Diên đang ảo tưởng về giờ nghỉ việc, Thịnh Trình Việt bất chợt lạnh lùng mở miệng, anh thậm chí ngay cả đầu cũng không ngẩng lên một chút.

Tiêu Mộc Diên sững sốt, trong lòng bất mãn, đã tan sở tại sao lại không cho cô đi, trong lòng không vui, nhưng vẫn giúp Thịnh Trình Việt đi pha cà phê.

Lúc tiến vào, Thịnh Trình Việt đã thu thập xong tài liệu, chuẩn bị đi ra ngoài. Anh nhìn lướt qua vóc người Tiêu Mộc Diên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười không dễ phát giác.

"Không uống cà phê nữa, cô cùng tôi đi tham gia tiệc rượu." Thịnh Trình Việt vừa nói vừa bước dần ra ngoài, hoàn toàn không để ý tới vẻ kinh ngạc trên mặt Tiêu Mộc Diên.

Tiêu Mộc Diên lúc này đã tức giận đến mức muốn bỏ luôn ly cà phê trong tay, người đàn ông này quá vô lý rồi đó. Cô cũng không phải là bạn gái anh, tham gia tiệc rượu của anh làm gì? Chẳng hiểu sao cô cảm thấy vị tổng giám đốc này cứ thần thần bí bí, trong lòng cân nhắc có nên tiếp tục ngây ngô làm việc ở đây nữa hay không.

"Tham gia tiệc rượu tính vào tiền làm thêm giờ, một giờ ba triệu."

Quả nhiên, Thịnh Trình Việt vừa nói ra những lời này, Tiêu Mộc Diên liền chạy như bay đi theo. Một giờ ba triệu, như vậy nếu đi theo ba giờ cô đã có chín triệu rồi?

Trên mặt Tiêu Mộc Diên lập tức lộ ra nụ cười, cô nhanh chóng đi theo.

"Tổng giám đốc Thịnh, tiền làm thêm giờ có thể trả luôn hay không?" Tiền làm thêm giờ như vậy vẫn là nên nhận sớm một chút thì tốt, biết đâu anh quên không nhớ ra thì phải làm thế nào?

Khóe môi Thịnh Trình Việt nhếch lên một cái, cong lên một độ cong lạnh lùng, bất chợt xoay người.

Mà Tiêu Mộc Diên làm sao cũng không nghĩ tới anh lại đột nhiên xoay người, muốn thu chân đã không kịp, đầu đụng vào cơ ngực rắn chắc của anh.

"Nếu cô muốn đầu hoài tống bão*, một lát nữa làm vẫn kịp. cùng tôi diễn một vở kịch hay sẽ có thưởng còn quá mức tưởng tượng của cô." Giọng nói của anh trầm thấp mà cám dỗ, đôi mắt thâm thúy thoáng qua một tia sáng. Cô thích tiền thì anh liền cho cô, nhưng cô muốn cầm tiền cũng là nên bỏ ra một ít hy sinh.

(*) Đầu hoài tống bão: chỉ việc lao vào lòng người ta để tranh thủ sự tín nhiệm, sự yêu thích v.v…

Tiêu Mộc Diên mở to mắt nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, cô có thể ngửi được hương chanh thoang thoảng trên người anh, rất dễ ngửi, thoáng chốc khiến cô mê mệt, không khỏi gật đầu. Trong đầu không khỏi hiện quang cảnh buổi tối sáu năm trước.